Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.

cảm xúc chợt vui chợt giận của cô dắt đi. Không cảm thấy sợ, ngược lại còn thích cảm giác này không thôi.
Lục Diệp đưa tay vuốt ve mặt Vân Thường, mặt cô mịn màng nõn nà, như quả trứng gà luộc vừa bóc vỏ. Lục Diệp sờ chưa đã ghiền, dứt khoát ôm luôn vào lòng, mặt dày mày dạn không buông tay.
Cử chỉ của anh làm Vân Thường ngớ người, phản ứng lại liền vòng hai tay ôm lấy eo anh, hơi ngước lên, chọn một tư thế thật thuận tiện cho anh sờ.
Dáng vẻ cô ngửa mặt cho anh mặc sức sờ lấy lòng thiếu tá Lục, cái tên mặt dày này được rèn dưới họng súng nên đương nhiên chẳng biết xấu hổ là gì.
Vừa cúi đầu liền chiếm lấy mỗi Vân Thường, trằn trọc quấn quýt, hôn nghiêm túc, ra sức, trong trong ngoài ngoài đều không bỏ qua. Xong rồi còn quyến luyến liếm cánh môi ướt sũng của Vân Thường không chịu thôi.
Thật muốn, thật muốn thu nhỏ cô lại, mang theo bên mình từng giây từng phút, lúc nào muốn hôn muốn sờ cũng tìm thấy người!
Chẳng mấy khi thiếu tá Lục trẻ con một lần, giây lát sau sắc mặt lại khó coi rụt lùi về một bước, nặng nề khụ một tiếng trong sự ngạc nhiên của Vân Thường, bối rối nói: “Chúng ta về nhà.”
Nói rồi dắt Vân Thường vội vàng về phòng ngủ, tư thế đi đường nhìn sao cũng thấy mất tự nhiên…
Khụ khụ, mới sáng sớm, đàn ông không chịu nổi trêu chọc, thiếu tá Lục phát sầu, hung hăng chà xát người anh em đang phấn chấn của mình dưới vòi hoa sen.
Bụng chửi thầm Bùi Quân, đồng thời cũng nảy ý xấu, vết thương của mình hẳn là không có vấn đề nhỉ, vậy tối nay…
Mặt Bùi Quân có vẻ tiều tụy, nhìn thấy Lục Diệp thì không nói một lời, chỉ chộp lấy chai rượu trên bàn thảy vào lòng Lục Diệp, ý tứ khỏi cần nói.
Lục Diệp cũng không già mồm, mở nắp uống với Bùi Quân, đến khi một chai rượu chảy hết vào bụng, bấy giờ Bùi Quân mới lên tiếng: “Chú thật là, làm cả nhà anh long trời lở đất.”
Lục Diệp nhướng mày nhìn anh.
Bùi Quân cười khổ “Bây giờ Văn Văn căn bản không dám ở một mình, cũng không dám ngủ, nhắm mắt lại là nói thấy người chết máu me đầm đìa, tối nào mẹ anh cũng ở cùng nó, không dám rời một bước.”
“Làm sai thì phải bị trừng phạt.”
“A…” Mặt Bùi Quân đột nhiên đỏ rực, không biết do uống say hay do gì khác, “Lục Diệp, lần này chú thật quá đáng. Mẹ anh đã kêu anh liên hệ bác sĩ tâm lý, Văn Văn thật sự quá hoảng sợ rồi.”
Hai tay Lục Diệp bắt chéo, giọng nói bình thản, dường như không thấy Bùi Quân thất thố “Vân Thường cũng rất hoảng, tối nào cũng phải ôm tớ mới ngủ được.”
Thiếu tá Lục đã luyện bản lĩnh không biết xấu hổ tới đỉnh cao, rõ ràng hễ lên giường là anh quấn lấy người ta, nhất định phải ôm Vân Thường mới ngủ, thế mà bây giờ tỉnh bơ nói những lời này!
Có điều hiển nhiên câu này rất hữu dụng, Bùi Quân mới rồi kích động nháy mắt chẳng còn phát cáu được nữa.
Anh bực bội vò đầu, biết mình vô lý.
Hồi lâu tợp một hơi rượu, tự giễu: “Anh em bao nhiêu năm, thế mà anh không biết chú ác với người nhà thế đấy!”
Lục Diệp thản nhiên như cũ, không chịu yếu thế đốp lại: “Anh em bao nhiêu năm, tớ cũng không biết cậu lại dung túng em gái mình làm hại người nhà thế đấy.”
Lục Diệp không phải người ưa so đo, nhưng hễ đụng tới Vân Thường, anh liền giống một con sư tử phát giác nguy hiểm, nháy mắt sẽ vươn vuốt sắc nhọn, ai dám làm hại vợ anh thì hãy chuẩn bị sẵn sẽ bị anh giương vuốt tát chết!
Bùi Quân nghẹn họng, thật ra trong lòng anh cũng chẳng trách Lục Diệp thật, dù sao em gái mình là cái dạng gì anh biết. Chẳng qua anh cứ muốn thắng võ mồm một tí, như vậy lòng mới dễ chịu đôi chút.
Không dè, Lục Diệp trước giờ không giỏi ăn nói bỗng nhiên như biến thành một người khác, không chịu nhường lấy một bước.
Bùi Quân thở dài. Thôi, chuyện này với Văn Văn mà nói có lẽ là chuyện tốt. Nếu con bé có thể vượt qua trở ngại lần này, nhất định sẽ thay da đổi thịt. Nếu không vượt qua, cũng không trách được người khác, nói như Lục Diệp là đáng đời.
Trút bỏ được gánh nặng tâm lý, Bùi Quân bỗng cảm thấy cả người nhẹ tênh. Anh cầm chai rượu lên cụng mạnh với Lục Diệp, uống một hơi hết sạch.
Lục Diệp kinh ngạc, nháy mắt hiểu được ý Bùi Quân. Anh cũng bắt chước Bùi Quân uống sạch rượu còn dư, mặt rốt cuộc thả lỏng mấy phần.
Sau này vẫn là anh em.
Lục Diệp đi cả ngày, đến tối mới loạng choạng bò về nhà, vừa vào cửa đã bị Lục phu nhân bổ cho một chưởng vào gáy, bị đuổi thẳng vào phòng tắm.
Đợi anh đi ra, nhà bếp đã nấu xong canh tỉnh rượu, không nóng không lạnh, vừa vặn uống được. Lục Diệp bất chấp bưng bát canh lên uống ừng ực, mấy hớp là uống xong.
Sau đó nhanh nhẹn thả bát xuống phóng lên lầu tìm Vân Thường, Lục phu nhân nhìn mà trợn trắng mắt.
Thằng ranh này biết rõ mình đang bị thương còn uống rượu, ỷ vào tuổi trẻ cường tráng là không để ý à? Chà đạp thân thể như thế, sớm muộn gì cũng hủy!
Bà ngẩng đầu nhìn đầu cầu thang, tuy Lục Diệp uống không ít rượu nhưng động tác khá nhanh, vèo một cái là mất dáng. Thật đúng là có vợ quên mẹ.
Lục phu nhân hết cách, vẫy tay kêu người làm dọn bát, mình thì đi vào thư phòng thượng tướng Lục.
Gần đây thượng tướng Lục ham


Teya Salat