Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

Văn Văn ngơ ngác nhìn bóng lưng họ, đột nhiên ôm mặt ngồi xổm xuống nền nhà khóc hu hu.
Hóa ra tất cả những chuyện mình làm chỉ như một trò hề, ngoài việc khiến người ta chê cười mà ra, cái gì cũng không có được!
Nực cười cô ta còn tưởng mình như vậy sẽ được đến tình yêu cô ta mơ ước! Người đàn ông này chưa từng chú ý đến cô ta, một lần cũng chưa!
Tín ngưỡng kiên trì bao nhiêu năm nay đột nhiên sụp đổ, Bùi Văn Văn khóc không kềm chế được, sợ hãi trong lòng ngược lại giảm đi nhiều lắm.
Sau này cô ta sẽ không thích anh nữa, chẳng qua là một người đàn ông mà thôi. Đàn ông trên đời này thiếu gì, cô ta sẽ không cố chấp treo cổ trên một cái cây nữa.
Bùi Văn Văn đứng lên, nước mắt mờ mịt nhìn hướng Lục Diệp biến mất. Cô ta thật sự nghĩ thông suốt rồi, sẽ không cố chấp nữa, từ nay về sau cũng sẽ không tùy hứng nữa. Cô ta không biết mình có sửa được những tính xấu kia không nhưng cô ta sẽ nỗ lực.
Cô ta là con gái nhà họ Bùi, không thể làm ba mẹ và anh trai mất mặt được! Chỉ là, chuyện cô ta đã làm sai trước đó, cô ta thật sự hối hận, cho dù Vân Thường không chấp nhận cũng thế, cô ta vẫn muốn xin lỗi.
“Cô ta có làm gì em không?” Vừa vào phòng Lục Diệp đã vội vàng cởi quần áo Vân Thường ra, sợ Bùi Văn Văn động tay động chân trên người cô.
Anh làm Vân Thường dở khóc dở cười, vừa vặn vẹo người cự tuyệt vừa đẩy anh ra “Không có thật mà.” Cô đâu phải bánh bao, im lặng mặc người ta ăn hiếp chứ! Thật là!
“Thật chứ?” Thiếu tá Lục lo muốn chết luôn.
Vân Thường gật đầu, lòng vừa ngọt ngào vừa chua xót, nhón chân hôn lên môi anh “Thật đó.”
Không đợi anh nói chuyện liền chủ động dán môi lên, giọng mềm mại, kèm theo dụ hoặc chết người “Muốn hôn tiếp không?”
Nói chơi! Muốn! Sao không muốn chứ! Hiếm khi vợ chủ động dâng lên tận miệng cơ mà! Thiếu tá Lục giữ gáy Vân Thường, cúi đầu, bắt lấy môi Vân Thường.
Ánh trăng lặng lẽ lẻn qua khe cửa sổ chưa đóng kính vào phòng, chiếu trên người hai người đang thân mật ôm nhau, vừa vặn phụ họa cho tám chữ: ánh trăng trong vắt, người đẹp thành đôi.



Ngày Thứ Ba Mươi Mốt


Lễ 1 – 5 không tính lớn cũng không tính nhỏ. Nhà thượng tướng Lục thỉnh thoảng lại có người tới thăm nhưng mấy chuyện này đều do Lục phu nhân lo liệu, Vân Thường và Lục Diệp không cần ra mặt.
Chẳng mấy khi hai người có cơ hội đi chung với nhau, kiểu gì Lục phu nhân cũng không để chuyện khác cản trở họ.
Vân Thường mặc đồ sửa soạn xong xuôi, quay đầu phát hiện Lục Diệp còn ở trần ngồi trên giường, nhìn mình thâm trầm, không biết đang nghĩ cái gì.
Cô mở tủ áo, lấy bộ âu phục tối hôm kia người làm đã ủi sẵn ra đưa đến gần giường, giục anh “Mặc đồ đi anh!”
Lục Diệp nhíu mày không nói. Cô mặc bộ váy trễ ngực màu bạc hà, tóc dài đen nhánh mềm mại xõa xuống vai, phía trước không để mái, lộ vầng trán đầy đặn nhẵn nhụi, làm đôi mắt hạnh xinh đẹp càng thêm đen nhánh long lanh.
Lục phu nhân và thượng tướng Lục đều có thói quen dậy sớm. Lúc hai người xuống lầu thì ông bà đã ngồi sẵn bên bàn ăn, Vân Thường nhìn ngang ngó dọc, không thấy bóng Bùi Văn Văn đâu.
Lục phu nhân nhìn ra tâm tư cô, đẩy một cái bánh trứng vàng ruộm ngon lành tới trước mặt cô “Mới sáng sớm đã ầm ỹ đòi đi, mẹ kêu tài xế chở cô ta đi rồi.”
Cứ vậy mà đi? Vân Thường và Lục Diệp kinh ngạc trao đổi ánh mắt, cứ tưởng cô ta sẽ ở nhà họ một thời gian chứ, biện pháp hai người nghĩ còn chưa áp dụng kia!
Xem ra cô ta đặc biệt tới xin lỗi thật, Vân Thường cắn một miếng bánh, lòng ngổn ngang.
Địa điểm họp mặt là một nhà hàng khá cao cấp trong thành phố. Lúc nghe cái tên này, Vân Thường còn kinh ngạc mất một lúc, dù sao không có thông báo nộp tiền, có lẽ là người nào đó trong khoa mời rồi, đúng là hào phóng.
Nhà hàng này Lục Diệp rất quen thuộc. Anh và bọn Giản Viễn Đường tới đây mấy lần, quen đường thuộc nẻo đi tới nơi, dắt Vân Thường đẩy cửa vào trong.
Hai người tới coi như sớm nhưng trong phòng đặt vẫn có rất nhiều người, nghe tiếng đẩy cửa đồng loạt nhìn qua.
Tốt nghiệp mới có một năm, mọi người lại thay đổi kinh người, thậm chí có người Vân Thường nhìn mặt mà không nhớ nổi tên.
Vân Thường khoác tay Lục Diệp vừa mới đi vào một bước thì nghe một giọng nữ cố ý cất cao: “Vân Thường! Mắt cậu lành rồi à?”
Chân Vân Thường khựng lại, vẻ mặt không đổi, gật đầu với Lưu Trân Ny “Lành rồi.”
Hơ? Thế là sao?
Sau khi Vân Thường tốt nghiệp không có liên lạc với bạn học nữa, thành ra rất ít người trong khóa biết mắt cô từng bị mù.
Lưu Trân Ny cao giọng nhắc nhở như thế, nhất thời tiếng xì xầm nổi lên liên tiếp.
“Ơ, các cậu đều không biết à? Vân Thường ấy mà, sau khi tốt nghiệp cậu ấy bị tai nạn xe, mắt mù luôn, sau đó từ chức ở CA.”
Giọng điệu Lưu Trân Ny cực kỳ tiếc rẻ, nói hết câu mới sực tỉnh ra che miệng, ngượng ngùng nhìn Vân Thường “Xin lỗi nhé Vân Thường, tớ mau miệng quá, cậu không để ý chứ?”
Từ năm nhất Lưu Trân Ny đã thích so bì này nọ với Vân Thường, năm đó còn mấy lần trở thành đề tài tán gẫu cho mọi người lúc trà dư tửu hậu. Nhưn


Pair of Vintage Old School Fru