XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

giơ máy bay, mở máy ghi âm ở phía trước, lấy cuộn băng có thể biến hình ra ngoài, đặt vào tay anh: "Em muốn như thế này".
"Nghĩa là gì?"
Anh không hiểu cô và cuộn băng có mối liên hệ gì với nhau.
Khanh Khanh đặt cuộn băng vào, đóng nắp mở băng của máy ghi âm.
"Em muốn như thế này, mãi mãi ở trong trái tim một người. Nếu anh là máy bay thì em muốn trong trái tim của anh chỉ có em".






Lần đầu tiên Khanh Khanh bắt anh phải thề, ngoài niềm vui, vẫn còn một chút cảm giác xót xa căng đầy trong ngực. Cô không biết vì quá yêu hay yêu đến đau đớn.
Phí Duật Minh lấy giấy ăn, ôm cô vào lòng, chỉ muốn nhét cô vào cơ thể mình. Cô đặt tay lên vai anh, trán vẫn còn ửng đỏ, cuối cùng nheo mắt mỉm cười.
Phí Duật Minh đặt nụ hôn chân thành lên môi cô, không chỉ xuất phát từ ham muốn, mà nhiều hơn là trân trọng. Anh bế cô đứng trước cửa sổ trong góc, đứng trước một thế giới khác với ánh đèn rực sáng khắp muôn nhà, thề thốt bên tai cô: "Em ở trong trái tim anh, mãi mãi ở trong trái tim anh..."
Khanh Khanh buồn ngủ, nói chuyện được vài câu rồi lại được anh bế vào phòng ngủ nghỉ ngơi. Căn hộ vốn trống trải giống như phòng khách sạn nay nhờ có sự tồn tại của cô mà bỗng chốc biến thành nhà. Phí Duật Minh cạo nốt râu, ôm chiếc laptop ngồi cạnh đầu giường canh cho cô ngủ, nhân tiện chụp lén vài bức ảnh.
Tối hôm ấy, Khanh Khanh kiên quyết đòi về, vì thế Phí Duật Minh phải đưa cô về Champagne Town mà trong lòng không muốn một chút nào. Từ lúc lên xe đến lúc xuống xe, anh không để cho mũi chân của cô chạm đất.
Khanh Khanh không nhớ mình đã nói những gì. Thực ra cô không nói gì cả. Phí Duật Minh cứ cầm điện thoại chờ cô nói nốt nửa câu còn lại nhưng chờ vài tiếng đồng hồ mà không thấy gì. Anh đoán chắc là cô đã ngủ say, nhưng anh cũng không nỡ cúp máy mà đặt điện thoại cạnh gối, cứ một lúc lại cầm lên nghe hơi thở của cô vang lên đều đều.
Vì chênh lệch múi giờ nên tâm trạng của Phí Duật Minh rất thoải mái, không buồn ngủ chút nào. Anh ngồi trên giường, khởi động laptop, viết cho tổng công ty đơn xin phép được làm việc ở Trung Quốc trong thời gian dài.
Quyết định thuyên chuyển công tác vốn nằm trong va ly đã bị anh xé làm đôi, ném vào thùng giấy.
---------------------------------------------------------
[1'> Trong phim Đại chiến robot, Deception là phe ác, Autobot là phe thiện.






Sơ xuất, chuyện không ngờ tới
Mấy ngày sau đó Khanh Khanh đều bận rộn chuẩn bị cho buổi diễn kịch Giáng sinh ờ trường mầm non, không có thời gian nghỉ ngơi. Vai vẫn còn đau nhức, toàn thân ê ẩm, hết giờ làm không được về nhà, phải ờ lại làm thêm, khâu vá đạo cụ. Ngày nào Phí Duật Minh cũng đến trường phụ với cô, cũng không cần biết có sến hay không, vừa nhìn thấy là hôn, giống như những đôi tình nhân ở nước ngoài. Anh cười nhiều hơn, thỉnh thoảng lại biểu hiện những xao động mà chỉ có một mình cô mới hiểu được.
Vì công việc quá bận rộn, họ không có cơ hội đến nhà riêng của anh, nhưng cho dù thế nào họ vẫn thân mật hơn trước. Thậm chí anh còn giúp cô đính hạt cườm và cúc áo, hoặc đi đổ bã trà lấy nước cho cô. Nghĩ đến những khoảnh khắc ngọt ngào khi ở bên nhau, Khanh Khanh lại không kìm được cười mơ mộng. Cười nhiều rồi Nọa Mễ sẽ chạy lại gõ đầu cô, nhắc nhở cô đừng mơ "giấc mơ xuân thu".
Làm việc đến hơn 6g tối, Nọa Mễ đi trước, Khanh Khanh vẫn ở lại khâu, mỏi mắt rồi chỉ có thể dụi dụi, sau đó đặt kim chỉ xuống ra ngoài hành lang đi dạo một lúc. Từ sau khi xảy ra chuyện khó xử với Shawn ở buổi triển lãm sách, Khanh Khanh giam số lần đến phòng nghỉ. Về sau gần như cô không đến đó nữa, cùng lắm chỉ là rót cốc cafe về lớp uống.
Bây giờ là giờ tan ca, Khanh Khanh nghĩ rằng sẽ không gặp ai, vì thế mới đến phòng nghỉ, chốc chốc lại sờ điện thoại trong túi, chờ tin của Phí Duật Minh. Quả nhiên phòng nghỉ trống trơn không một bóng người. Trên bàn uống nước có hai ba tờ tạp chí, trong bồn là những chiếc cốc đã dùng. Khanh Khanh pha tách trà rồi ngồi xuống cái góc đã quen thuộc với mình, tiện tay giờ cuốn tạp chí ra xem.
Sau buổi triển lãm sách, mỗi lần xuất hiện trước mặt cô, Shawn đều coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Khanh Khanh không biết anh ta đã làm gì trong hai tuần rời khỏi trường, chỉ nghe mọi người bàn tán sau buổi lễ Giáng sinh anh ta sẽ rời khỏi trường, có điều chưa có cơ hội chừng thực.
Sau khi quay lại, Shawn gầy hơn một chút, có lúc thậm chí trông rất hốc hác, dáng vẻ khôi ngô ngời sáng cũng giảm đi rất nhiều. Chuyện anh ta đi hay ở vốn không phải là chuyện Khanh Khanh nên quan tâm. Cô không tố cáo sự mạo phạm của anh ta với phía nhà trường. Anh ta cũng không truy cứu chuyện đánh nhau với Mục Tuần, bề ngoài gần như hai người biến chiến tranh thành hòa bình. Nhưng mỗi lần gặp mặt, Khanh Khanh vẫn thấy căng thẳng. Dù sao thì anh ta đã từng liên tiếp hai lần mạo phạm cô, đã trở thành người mà cô không dám lãi gần cũng không muốn lại gần.
Shawn đưa bì thư Se