Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.

nỗi không thể vui lên được.
Anh dỗ dành cô, chờ cô, phối hợp với cô, âm thanh khàn khàn hòa lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ. Lúc dừng lại Khanh Khanh cảm thấy rất mệt, cảm giác như mình bị chia năm xẻ bảy, không còn nguyên vẹn. Anh hôn cô, hôn như muốn dâng cả trái tim của mình cho cô. Cuối cùng anh thở dài mãn nguyện.
Anh đưa cô đi vệ sinh. Cô gối đầu lên ngực anh, nghe anh kể về những chuyện ở nước ngoài. Đột nhiên anh nói một câu không đầu không cuối: "Lần thứ hai sẽ không như thế này nữa".
"Thật sao?" Hỏi xong Khanh Khanh lại thấy hối hận, cô thấy mình thật ngớ ngẩn, ngu ngốc. Cô bị hạnh phúc làm cho mê mẩn, quả nhiên lại bị cuốn vào vòng xoáy.
Thực ra lần thứ hai còn kinh khủng hơn lần đầu tiên. Dù sao thì cũng là ham muốn của cơ thể, lúc cảm xúc dâng trào không ai có thể khống chế được. Đột nhiên anh như biến thành một người khác, không còn dịu dàng nữa mà trở nên phóng túng. Anh lớn lên ở nước ngoài. Anh có tình cảm với mình nên mới bày tỏ như thế. Khanh Khanh tự an ủi mình nhưng vẫn không chống lại được sự phản kháng của cơ thể. Mọi thứ trước mắt lúc thì sáng lúc thì tối, tay cô trượt xuống khỏi vai anh.
"Sao thế?" Anh nâng cô dậy hỏi.
Chính động tác này khiến Khanh Khanh cảm nhận được sự tồn tại cảu người đàn ông trên cơ thể mình, không còn là cái bóng đổ dài của lần gặp đầu tiên. Ham muốn cơ thể của anh trực tiếp và trần trụi, không chút dè dặt.
"Em có chút...". Lông tơ sau gáy Khanh Khanh dựng ngược lên, ngực đau tức, khoang mũi nóng rát. Cô vẫn chưa kịp an ủi anh đừng lo lắng thì máu đã từ trong mũi tuôn ra.
Khanh Khanh liếc nhìn đôi mắt của anh. Con ngươi trong mắt anh đen bóng, còn của cô thì lại trở nên u tối. Cô nhắm mắt, khóe miệng khẽ nở nụ cười đáng thương. Trong tiềm thức, cô đã hoàn toàn tin tưởng Phí Duật Minh. Vì thế để mặc cho mình ngất đi trong vòng tay anh.
Phí Duật Minh mớm cho Khanh Khanh mấy ngụm rượu Whisky. Hai ba phút sau cô mới tỉnh lại, mũi được nút bằng giấy ăn, gối đầu lên cánh tay anh, vẫn còn có chút không tỉnh táo, phát ra tiếng rên khe khẽ.
"Phí Duật Minh?"
"Không sao, chảy chút máu cam". Anh ngửa đầu uống ngụm rượu, đắp lại túi đá trên trán cô, cúi đầu mớm từng chút từng chút rượu vào miệng cô.
Khanh Khanh nuốt rất chận, yếu ớt bám vào cổ áo anh. Sắc mặt vẫn rất xấu, nói rồi lại nhắm mắt, hàng mi rậm rạp khẽ run run, mặt vẫn còn dính vết máu chưa lau sạch, khiến người ta nhìn mà xót xa.
Phí Duật Minh cảm thấy có lỗi nhưng cũng không biết làm thế nào. Vốn là những chuyện rất đỗi bình thường nhưng với cô thì lại liên tiếp xuất hiện những điều không ngờ tới. Anh đưa cô ra phòng khách nghỉ ngơi. Cô nằm trong chăn, anh lại đắp thêm chiếc áo khoác đen mà mình thường mặc ngoài chăn. Khanh Khanh rất mệt, vừa ngả xuống gối là ngủ ngay, tay túm chặt áo sơ mi của anh.






Phòng ngủ giống như hiện trường gây án, vết máu loang lổ khắp nơi. Sau khi dọn dẹp xong Phí Duật Minh lại bế cô vào, thay cho cô chiếc váy nhỏ màu đen mà anh đã mua. Quần áo của cô muôn màu sặc sỡ nhưng không có một chiếc nào màu đen. Khi cô mặc chiếc váy màu đen nằm trên giường của anh, từ trên xuống dưới đề có vết hằn sâu. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên anh cảm thấy hạnh phúc vì mình là người đàn ông đầu tiên của cô.
Suốt cả buổi chiều Phí Duật Minh nằm trong phòng ngủ cùng với Khanh Khanh. Anh nằm cạnh cô, nghe nhịp thở đều đặn của cô trong giấc ngủ, thỉnh thoảng thay giấy ăn trên mũi cho cô. Sau khi chảy máu cam, môi của cô vấn đỏ tươi, mái tóc dài xõa trên gối vẫn đen bóng, trên đó vẫn còn vương mùi của anh. Anh áp vào lưng cô, giống như một lữ khách sau nhiều năm lang thang phiêu bạt cuối cùng trở về với bến cảng thuộc về mình.
Phòng ngủ rất ấm áp, còn hộp Variety Big box của KFC trên bàn uống nước trong phòng khách thì đã nguội tanh.
Chiều tối, Khanh Khanh thức dậy trong cảm giác dễ chịu pha lẫn chút mệt mỏi, nghe thấy tiếng anh vừa huýt sáo vừa cạo râu trong phòng tắm, e thẹn không dám đối diện với anh.
Phí Duật Minh nghe thấy tiếng động liền chạy ra. Anh lấy khăn mặt lau cằm, dao cạo râu vứt sang một bên, vẫn còn một nửa bên mặt chưa cạo, dáng vẻ có chút nực cười.
"Anh... thích Deception hay Autobot[1'>?"
Sau khi làm tình, câu đầu tiên mà cô nói với anh là câu này. Trán của Phí Duật Minh hằn lên những nếp nhăn nhưng anh vẫn lập tức chạy lại chơi với cô.
"Anh thích em". Anh đặt quà lên ghế sofa, thấy mặt cô lại đỏ ửng lên một cách bất thường, đành phải từ bỏ ý nghĩ sẽ hôn cô.
"Thế... anh thấy Autobot lợi hại hay Deception lợi hại?"
"Cái này... chắc là anh lợi hại hơn. Anh biết tháo xe hơi, chúng đều sợ anh".
Anh mỉm cười lấy con robot trong tay cô, nghiêm túc nói: "Khanh Khanh, đến đây sống với anh nhé".
Cô giật nảy mình, lập tức lắc đầu.
"Không được, nhanh quá".
"Nếu không anh mua cho em robot BumbleBee nhé. Chevolet Camaro được chế tạo dựa vào nó. Anh giơ BumbleBee lên rồi hỏi cô.
"Không". Khanh Khanh lắc đầu như đánh trống bỏi.
"Thế em muốn gì?"
Khanh Khanh