Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
ị người ta xem là một người khác.
Viên Viên vui cười nói,“Anh Liệt, anh không cần cảm thấy có lỗi ! Bộ dáng anh xinh đẹp như vậy, em sẽ không tức giận !”
Khóe miệng Nam Cung Liệt run rẩy. Anh vốn rất ghét có người nói anh đáng yêu, chỉ cần không phải đáng yêu anh đều có thể chấp nhận nhưng hiện tại anh mới phát hiện hóa ra với xinh đẹp, anh cũng rất không thích. Bây giờ anh càng có thể lĩnh hội thêm tâm tình của lão đại.
Bùi Diệc tùy ý đi dạo lại đúng lúc thấy cảnh hai người ôm nhau. Nam Cung Liệt đưa lưng về phía anh, anh nhìn không thấy vẻ mặt của cậu ta nhưng lại có thể thấy Viên Viên cười rất vui vẻ, lẳng lặng nhìn trong chốc lát, thấy hai người chuẩn bị đi tiếp về phía trước anh mới xoay người đi.
“Anh Liệt… anh làm sao vậy ?” Viên Viên đột nhiên kinh hô ra tiếng.
Bùi Diệc cước bộ dừng lại, xoay lại nhìn thì thấy dáng Nam Cung Liệt có chút run run, chuyện có thể khiến cậu ấy sợ hãi chỉ có…
“Đáng chết !” Thấp rủa một tiếng, Bùi Diệc đi qua giữ chặt Nam Cung Liệt, tầm mắt nhìn lại quả nhiên thấy một con sâu nhỏ đang ngọ nguậy. Nam Cung Liệt sắc mặt tái nhợt, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, trong mắt không chỉ có sợ hãi còn có đau khổ.
Bùi Diệc nhìn về phía Viên Viên nổi giận quát,“Ai cho cô dẫn cậu ta đến nơi này !”
Viên Viên bị rống thì sửng sốt, thật vô tội, cô đến bây giờ cũng không rõ vì sao Nam Cung Liệt lại đột nhiên đau khổ như vậy.
Nam Cung Liệt nắm lấy cổ tay Bùi Diệc, rất dùng sức, có chút khó khăn phun ra một chữ,“Diệc…”
Bùi Diệc nhíu mày kéo cậu ta đi. Anh biết rõ Nam Cung Liệt không phải sợ con sâu kia, mà là hồi ức. Chỉ cần rời đi không động đến đoạn hồi ức cậu ta che giấu trong lòng thì sẽ không có chuyện gì.
Viên Viên nhìn hai người đi xa, đưa tay sờ sờ mũi, vẫn nghĩ không biết Nam Cung Liệt rốt cuộc bị làm sao.
Kiều Bối Nhi tò mò hỏi,“Dạ, Nam Cung Liệt sao lại thế ?” Nhìn cậu ta bình thường hi hi ha ha, không nghĩ tới cũng có mặt yếu ớt như vậy.
Ai… Ai lại không có mặt yếu ớt chứ ? Tựa như cô sợ sét đánh vậy, lúc trước vì để vượt qua sợ hãi trong lòng, cô cả ngày đều xem tivi. Trong TV chiếu tất cả đều là bão táp, nhìn suốt hai tháng sau đó ép mình lúc sét đánh không được trốn. Đứng ở trước cửa sổ sát đất nhìn tia chớp, nghe tiếng sấm, thật không dễ dàng bắt mình không sợ nữa. Nhưng không nghĩ tới mất trí nhớ, ép buộc chịu đựng gì đó không được nữa, tâm lý bóng ma lại xông ra.
Tư Minh Dạ vuốt tóc cô, nhẹ giọng nói,“Liệt sợ sâu !”
Sợ sâu ? “Vì sao ?”
“Không biết, vài người khác đều biết cậu ta sợ sâu nhưng lại không biết nguyên nhân, chỉ có Bùi Diệc biết vì sao. Lúc trước bọn họ đùa giỡn lấy sâu dọa Liệt, tính tình Bùi Diệc bỗng dưng hung hăng phát cáu. Sau đó rốt cuộc không ai dám đem sâu đến trước mặt Liệt nữa.”
Kiều Bối Nhi tò mò nhìn anh,“Chẳng lẽ Nam Cung Liệt đến U Minh Điện anh không cho người điều tra qua cậu ta sao ?”
“Không, Liệt là Diệc cứu trở về. Anh tin Diệc !” Hơn nữa khi đó U Minh Điện còn chưa có thành hình mà !
Kiều Bối Nhi có chút tò mò nhưng vẫn là không nên chãm vào vết sẹo của người khác. Đảo mắt thấy Viên Viên vẫn đứng ngốc ở đó, mày nhíu chặt, Kiều Bối Nhi liền đi ra ngoài, vỗ vỗ vai của cô an ủi,“Bùi Diệc không cố ý hung dữ với cô, anh ta chỉ là lo lắng cho Nam Cung Liệt mà thôi.”
Viên Viên nhìn cô,“Tôi biết, tôi đang suy nghĩ anh Liệt bị làm sao vậy.”
Kiều Bối Nhi nghĩ nghĩ, vẫn là không nên nói cho cô ta biết chuyện Nam Cung Liệt sợ con sâu, dù sao đó cũng là bí mật của người ta,“Muốn trở về củng tôi không ?”
Viên Viên lắc lắc đầu,“Không, tôi còn chưa đi dạo đủ ! Hai người đi về trước đi ! Giúp tôi xem anh Liệt có chuyện gì hay không.”
Kiều Bối Nhi nhìn bóng dáng cô ấy rời đi thì nhăn mũi, buồn bực liếc nhìn Tư Minh Dạ. Tư Minh Dạ nhíu mày, đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô,“Làm sao vậy ?”
Kiều Bối Nhi thở dài nói,“Em vốn nghĩ Viên Viên và Nam Cung Liệt sẽ thành một đôi, cuối cùng lại không như vậy a !”
Tư Minh Dạ khẽ cười nói,“Là em tự mình nghĩ lung tung, đi thôi !”
“Diệc, tôi không sao.”
Bùi Diệc nhìn sắc mặt cậu vẫn tái nhợt như cũ, đang muốn lên tiếng Nam Cung Liệt lại đột nhiên nói,“Sao cậu lại hung dữ với Viên Viên như vậy ?” Đây là vấn đề của anh nhưng Viên Viên không biết.
Bùi Diệc biến sắc,“Cậu cảm thấy tôi xen vào việc của người khác sao ?”
Nam Cung Liệt nhíu mày,“Cậu biết rõ tôi không phải có ý đó !”
“Được ! Sau này tôi sẽ mặc kệ, cậu thích làm gì thì làm !” Lạnh giọng nói xong liền xoay người bước đi.
Nam Cung Liệt trong mắt có chút nghi hoặc, Diệc làm sao vậy ? Nhìn bóng dáng Bùi Diệc rời đi, Nam Cung Liệt có chút do dự, sau đó quay đầu tìm Viên Viên, tuy không biết Bùi Diệc đang tức cái gì nhưng chờ cậu ấy hết khó chịu sẽ không sao nữa. [Vũ: nói chung là ghen đó hắc hắc'>
Bùi Diệc nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, sắc mặt âm trầm. Danny · Rock đang bị Lena lải nhải muốn phá hủy người máy này thì đảo mắt thấy Bùi Diệc sắc mặt âm trầm trở về, không khỏi tò mò hỏi,“Bùi Diệc, cậu làm sao vậy ?”
Bùi Diệc rống giận lại,“Liên quan gì anh !”
Dann