Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

y · Rock chạm nhẹ mũi, cũng có chút tức giận. Lam Tư và Phạm Bảo Nhi cùng đi ra, đưa tay giữ chặt anh, âm thanh lạnh lùng,“Diệc bị tức đến hồ đồ rồi !” Cũng thật hiếm khi nhìn thấy Bùi Diệc sắc mặt khó coi như vậy.
“Bùi Diệc làm sao vậy ?” Thanh âm tò mò của Kiều Bối Nhi truyền đến, anh ta không phải cùng Nam Cung Liệt rời đi sao ? Sao trở về một mình mà biểu tình còn khủng bố như vậy !?
Lam Tư lắc đầu, anh cũng không biết sao lại thế này a !
Tư Minh Dạ lên tiếng,“Về phòng tắm trước đi !” Vì đi qua đường nhỏ lầy lội kia mà trên người hai người đều dính không ít bùn.
Kiều Bối Nhi gật gật đầu theo anh trở về phòng. Lena nhìn thấy đầy đất bùn thì hét lớn,“Không ngờ các người trở nên bẩn như vậy !” Đương nhiên thanh âm của cô ta vẫn như cũ không hề phập phồng, trong lời nói hẳn là mang theo chút tức giận nhưng không có chút cảm xúc, chỉ là âm lượng cao hơn một ít.
Phạm Bảo Nhi vội vàng lôi kéo Lam Tư trốn đi, Danny · Rock cũng thông minh chuồn mất, anh cũng không muốn tiếp tục nghe người máy này lắm điều !
*****
“Ba”
Vỏ chai rượu trong tay rơi xuống đất, lăn lộn rồi từ từ dừng lại, Bùi Diệc lại duỗi tay lấy một chai rượu khác.
Anh cũng không hiểu mình xảy ra chuyện gì, anh và Liệt là anh em, anh em tìm được một nửa anh không phải nên cao hứng sao ? Vì sao anh lại cảm thấy giống như mình bị đoạt đi gì đó vậy ?
Khi Nam Cung Liệt mặc kệ anh để đi tìm Viên Viên, trong lòng đột nhiên cảm thấy chua xót khiến anh trở tay không kịp, hoàn toàn không biết làm sao. Từ lúc cứu Nam Cung Liệt trở về, bên cạnh luôn có một người, anh cũng đã quen với sự tồn tại của cậu ta nhưng cậu ta lại đột nhiên muốn đi, anh không cách nào thích ứng được.
Không có gì thay đổi, chỉ là vị trí bên cạnh chỉ còn là một khoảng không, ngay cả trong lòng cũng thấy trống rỗng, sao cũng không thể lấp đầy. Rất khó chịu !
Nam Cung Liệt vừa mở cửa ra liền ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc, nhíu mày, nhìn chai rượu đầy mặt đất liền oán giận,“Bùi Diệc, sao cậu lại biến căn phòng trở nên như vậy ?!”
Đi qua liền đoạt lấy chai rượu trong tay anh,“Uống nhiều như vậy, cậu muốn say chết sao ?”
Bùi Diệc lắc lắc đứng lên, muốn tìm lại rượu của anh nhưng một chân lại giẫm lên chai rượu trên mặt đất, Nam Cung Liệt vội vàng giữ chặt anh “Bùi Diệc, rốt cuộc cậu đang làm cái gì ?”
“Liệt… khó chịu…”
Nam Cung Liệt xem thường “Uống nhiều như vậy không khó chịu mới là lạ !” Nam Cung Liệt vừa kéo anh về phía giường vừa oán giận,“Người uống say quả nhiên nặng thật !”
“Ầm”
Hai người cùng ngã lên giường, Bùi Diệc ôm chặt lấy Nam Cung Liệt không buông. Nam Cung Liệt thật vất vả giẫy một tay ra, đưa tay muốn lấy điện thoại, Bùi Diệc lại như đặc biệt chống đối với anh, muốn đem tay anh kéo trở về. Nam Cung Liệt không nói gì trừng mắt nhìn cậu ta,“Bùi Diệc, cậu an phận một chút cho tôi, cẩn thận tôi đánh cho cậu tỉnh đó !”
Nhưng Bùi Diệc vốn coi nhẹ lời anh nói, vẫn kéo tay áo của anh như cũ. Nam Cung Liệt vẻ mặt bất đắc dĩ, anh sao không biết Bùi Diệc cũng có lúc say khướt ? “Cậu nghiêm chỉnh một chút, tôi bảo Lam Tư tới xem cho cậu !” Uống nhiều như vậy, anh lo lắng cậu ta có trúng độc cồn hay không.
“Không cần… Không cần Lam Tư…”
Nam Cung Liệt nhíu mày, tay thế nào cũng không với tới chỗ điện thoại được, thấy bộ dáng Bùi Diệc cũng giống như không trúng độc cồn nên do dự một chút liền rút tay về. Lúc này, tiếng chuông di động lại đột nhiên vang lên, Nam Cung Liệt lấy di động ra liền nghe,“Viên Viên…”
Bùi Diệc hai tay căng thẳng, Nam Cung Liệt lại dường như không phát hiện, tiếp tục nói điện thoại,“Đau đầu ? Em chờ một chút !” Tắt điện thoại liền tách tay Bùi Diệc ra nhưng sao cũng không được, Nam Cung Liệt nói thầm, “Hóa ra sau khi uống say khí lực vẫn còn mạnh như vậy !”
“Đừng đi…”
Nam Cung Liệt dừng một chút, nhìn về phía cậu ta hai mắt nhắm chặt, nhíu mày, vẫn còn đang nhớ tới người phụ nữ kia sao ? Nam Cung Liệt thở dài một tiếng, tiếp tục tách tay cậu ta ra, vốn tưởng rằng sẽ tốn chút sức không ngờ Bùi Diệc lại tự mình buông lỏng.
Mơ hồ nghe tiếng bước chân càng lúc càng nhỏ, sau đó lại nghe thấy tiếng đóng cửa, Bùi Diệc mở mắt ra nhìn xung quanh liền thấy đầu cháng váng, cảm giác cũng tê dại, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo, ít nhất anh biết cậu ta lại bỏ anh mà đi tìm cô gái kia.
Nam Cung Liệt đi vào phòng tắm trực tiếp gọi cho Lam Tư,“Lam Tư, Viên Viên nói đau đầu, cậu tới xem cô ấy có sao không !”
“Cậu không tự mình đi sao ?” Bên kia thanh âm lạnh như băng của Lam Tư truyền đến.
Nam Cung Liệt xem thường,“Tôi cũng không phải bác sĩ, hơn nữa tôi có việc không đi được. Đừng quên cậu tới để làm gì, chúng ta có người đau đầu không tìm cậu thì tìm ai ? Lão đại không phải mang cậu đến ăn không ngồi rồi !”
Lam Tư trực tiếp tắt điện thoại của anh nhưng Nam Cung Liệt biết, cậu ta sẽ đi xem.
“Ầm”
Nghe thanh âm được truyền ra từ phòng ngủ, Nam Cung Liệt vội vàng đi ra ngoài, vừa đỡ Bùi Diệc ngã trên mặt đất lên giường vừa nói,“Ở đâu cũng dám uống đến nỗi say như chết, không sợ Điện chủ U Minh