Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.

ín nhiệm giữa hai người cũng rất quan trọng.
Nam Cung Liệt đứng ở cái thứ nhất đặt chân vị trí, cảnh cáo nói “Bùi Diệc, cậu cẩn thận một chút cho tôi, nếu tôi chết bỏ mạng nhất định sẽ biến thành ác quỷ tới tìm cậu báo thù !”
Bùi Diệc hiểu cậu ta đem sinh mệnh giao vào tay mình, ánh mắt không rời khỏi màn hình máy tính, chính thản nhiên nói,“Yên tâm, không chết được đâu !” Đây là cam đoan của anh.
Dứt lời đã tìm ra vị trí đặt chân kế tiếp.
“Phải một.”
“Trước bốn.”
“Phải một.”
Lời ra khỏi miệng trực tiếp đơn giản chỉ có hai chữ, Nam Cung Liệt vẻ mặt nghiêm túc vững vàng đi được năm bước, sau đó tốc độ bắt đầu tăng lên nhưng Nam Cung Liệt cũng không có thối lui.
Tốc độ Bùi Diệc gõ bàn phím càng lúc càng nhanh, trong miệng không ngừng báo ra vị trí kế tiếp. Ánh mắt của anh vẫn dừng trên màn hình máy tính, chỉ để ý phá giải chướng ngại được thiết lập trong máy tính, tựa như hoàn toàn không lo lắng Nam Cung Liệt không theo kịp, cũng không có thời gian dư thừa để quan tâm tình hình của Nam Cung Liệt.
Nam Cung Liệt căn bản không có thời gian suy nghĩ, cũng không có suy nghĩ. Khi Bùi Diệc nói ra khỏi miệng, đồng thời chân của anh cũng rơi xuống vị trí tương ứng. Tuy cảm giác càng ngày càng chân thật nhưng Nam Cung Liệt giống như không chịu chút ảnh hưởng nào.
Khi đao cẩm xướt qua thân thể dường như thật sự cảm giác đau đớn, khi bị hồng quang kia quét qua cũng cảm giác thân thể giống như bị cái gì lôi kéo muốn anh tan thành từng mảnh. Hơn nữa ở phía sau, đao kiếm thậm chí tự di chuyển đâm thẳng về phía anh. Nam Cung Liệt thậm chí có thể cảm giác được sát khí lạnh như băng nhưng anh lại không trốn không tránh, cái gì cũng không nghĩ, xem nhẹ cảm giác như thật như ảo này, chỉ nghe mệnh lệnh của Bùi Diệc rồi hành động. Khi đao kiếm đụng tới anh lại tự động tiêu tán, nếu anh có chút né tránh, kết cục chỉ có một. Thất bại !
Danny · Rock nhìn Nam Cung Liệt thân thủ linh hoạt thở dài một tiếng, không có khen thân thủ của anh tốt, chỉ là cảm thán,“Chưa thấy qua không sợ chết như vậy !” Đao đều đâm trên người, lửa cũng đốt tới lông mi cư nhiên còn có thể không tránh không né !
Phạm Bảo Nhi nhìn Nam Cung Liệt, vẻ mặt sùng bái,“Anh trai của em thật sự rất đẹp trai !” Không trông thấy sắc mặt Lam Tư có chút khó coi.
Viên Viên cũng nở nụ cười, trong mắt đầy bội phục nhìn Nam Cung Liệt, anh Liệt thật là lợi hại nga !
Mắt thấy đã gần đi đến cuối, mọi người đều khẩn trương nhìn Nam Cung Liệt, đương nhiên Kiều Bối Nhi và Tư Minh Dạ chắc là không biết khẩn trương. Bùi Diệc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, trên màn hình đã xuất hiện một hàng trận, trong đó một đồ vật đang lóe sáng. Bùi Diệc đột nhiên lớn tiếng nói,“Cầm lấy cái bàn ủi kia !”
Mọi người nhìn lại chỉ thấy phía trước Nam Cung Liệt là một ô gạch, trên không nổi lơ lửng một bàn ủi đang cháy đỏ bừng, hình dạng to cỡ ô gạch.
Danny · Rock nhìn Nam Cung Liệt, nuốt nuốt nước miếng,“Cậu ta sẽ không thật sự… cầm lấy…” Hai chữ sau nhỏ giọng chậm chạp phun ra vì Nam Cung Liệt đã rất nhanh đưa tay cầm lấy bàn ủi đang cháy đỏ bừng kia.
Cùng lúc đó, hàng trận trên ô gạch đột nhiên biến mất. Thời điểm Nam Cung Liệt đưa tay cầm lấy bàn ủi cảm giác được nhiệt độ bỏng người nhưng khi hàng trận ô gạch biến mất, cảm giác kia cũng đã biến mất. Nam Cung Liệt nhìn tay mình, chuyện gì cũng không có, vật trong tay nhìn qua vẫn là cái bàn ủi.
Bùi Diệc thả lỏng, giương mắt nhìn về phía Nam Cung Liệt. Nam Cung Liệt như có cảm giác, cũng ngẩng đầu lên, tầm mắt giao nhau, hai người nhìn nhau cười. [Vũ : hắc hắc, bước 2 trở thành vợ chồng'>
“Răng rắc” “Răng rắc”
Một âm thanh cơ quan chuyển động vang lên, Nam Cung Liệt cảnh giác lui về phía sau vài bước, chỉ thấy nơi vốn là trận địa ô gạch đột nhiên hạ xuống, sau đó dưới đất xuất hiện một thông đạo, Kiều Bối Nhi mở miệng,“Minh quốc này không phải ở dưới đất chứ !”
Viên Viên lên tiếng,“Không phải, tôi không phải đã nói rồi sao ? Cổng chính của Minh Quốc một năm chỉ mở một lần, thông qua khảo nghiệm này chúng ta mới có tư cách chờ cổng chính mở ra, cho nên thông đạo này không phải đi đến Minh Quốc.”
Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi, như vậy còn nghiêm túc làm gì ? Tư Minh Dạ ánh mắt lộ ra mỉm cười, hôn lên trán cô rồi ôm cô đi dọc thang đá đi vào thông đạo bí mật.
Bùi Diệc và Nam Cung Liệt đi ở sau cùng, cách nhau một khoảng với mọi người phía trước, Nam Cung Liệt đảo cổ tay nâng vật đó lên, thật sự nhìn không ra đó là cái gì. Đưa tới trước mắt vừa lật qua lật lại vừa hỏi “Cũng không nói cái này làm cái gì sao ?”
Bùi Diệc lắc lắc đầu,“Không có, bất quá giữ lại khẳng định có dùng.”
“Nga !” Nam Cung Liệt lên tiếng, sau đó ném vật cầm trong tay cho Bùi Diệc,“Nếu như vậy liền giao cho cậu bảo quản !”
“Thật nặng a !” Bùi Diệc không đề phòng, thiếu chút nữa không tiếp được, thứ này so với sắt nặng gấp mấy lần.
Nam Cung Liệt cười gian trá,“Đúng lúc rèn luyện thân già !”
“Anh Liệt… ta sợ ma !” Phía trước Viên Viên đột nhiên kêu lên một tiếng.
Thông đạo bí mật rất rộng, không khí cũng khôn


XtGem Forum catalog