Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.

ửa.”
Rất dễ hiểu. Kiều Bối Nhi nhíu mày, vốn tưởng rằng chỉ cần tìm được cửa là được, không nghĩ tới còn có khảo nghiệm. Cũng đúng, sớm nên nghĩ đến sẽ không đơn giản như vậy.
Một lát sau, trên màn hình lại xuất hiện bốn chữ “Bắt đầu tính giờ !”
Kiều Bối Nhi quan sát thử thấy khách sạn cũng không xuất hiện chuyện dị thường gì,“Trước thông báo với những người khác đi !”
Tư Minh Dạ ôm cô ngồi xuống sofa, dĩ nhiên là vừa gọi điện thoại thúc giục mọi người đến phòng khách.
Danny · Rock và Lam Tư đến trước, sau đó là Viên Viên và Phạm Bảo Nhi. Cuối cùng Bùi Diệc và Nam Cung Liệt mới từ từ xuất hiện, Nam Cung Liệt còn có chút chưa tỉnh ngủ, vừa đi vừa ôm bả vai.
Kiều Bối Nhi đem tình huống đại khái nói sơ qua, mọi người trầm mặc trong chốc lát. Danny · Rock nhíu mày nói,“Hiện tại không biết sẽ có nguy hiểm gì, chỉ có thể cẩn thận một chút.”
Viên Viên đột nhiên đưa ra một vấn đề,“Không thấy Lena vậy chúng ta ăn cơm như thế nào a ?”
Bùi Diệc và Nam Cung Liệt đồng loạt mở miệng,“Lam Tư !”
Phạm Bảo Nhi không ngừng gật đầu,“Tiểu Tư thật sự biết nấu ăn !” Lam Tư còn có cơ hội phản bác sao ? Đương nhiên là không !
Danny · Rock dặn dò,“Viên Viên, em phải cẩn thận một chút, có chuyện gì cũng nhất định phải báo với anh có biết không ?”
Nơi này chỉ sợ thân thủ của Viên Viên là kém nhất, thân là em gái của bang chủ Thương Lang bang đương nhiên cũng có chút võ thuật. Dư sức đối phó với người bình thường nhưng đối mặt với nguy hiểm chưa biết này, chỉ sợ không ổn.
Phạm Bảo Nhi vỗ ngực miệng cam đoan,“Tôi nhất định sẽ bảo vệ Viên Viên thật tốt!”
Nam Cung Liệt nhíu mày, Viên Viên quả thật rất dễ gặp chuyện không may, suy nghĩ một chút liền tháo đồng hồ trên tay xuống, còn chưa kịp nói muốn đưa cho Viên Viên đã bị Bùi Diệc mặt đen đoạt mất.
“Nam Cung Liệt, đây là đồ của tôi !”
Nam Cung Liệt nói lý,“Cậu tặng cho tôi chính là của tôi !”
Bùi Diệc trong lòng rất khó chịu,“Bây giờ tôi muốn lấy lại !” Lấy đồ của anh đem tặng con gái để lấy lòng à ? Muốn nghĩ cũng đừng nghĩ !
Lam Tư đột nhiên xen mồm nói,“Diệc, tôi từ trước đã muốn hỏi vì sao vật này chỉ có Liệt có ?”
Bùi Diệc đem đồng hồ cất kỹ, thản nhiên nói,“Chỉ có một !”
“Vậy cậu có thể tặng cho tôi, Liệt thân thủ tốt hơn tôi, tôi cảm thấy tôi càng cần hơn a !”
Bùi Diệc liếc mắt nhìn anh,“Cậu không phải bác sĩ sao ? Cho dù sắp chết cũng có thể tự cứu lấy mình !”
Kiều Bối Nhi tựa vào trong lòng Tư Minh Dạ, tự nhủ nói thầm,“Bất công thì bất công, có gì ngượng ngùng chứ ?”
Bùi Diệc vẫn thoải mái nhưng Nam Cung Liệt lại cảm thấy không được tự nhiên. Anh sao có cảm giác chị dâu nhỏ muốn tác hợp anh và Diệc thành một đôi thế này ? Hay… là do anh nghĩ quá nhiều ?
“Bùi Diệc, cậu sao lại dễ tức giận như vậy ?” Bây giờ là vấn đề liên quan đến tánh mạng có biết không ? Anh không hy vọng Viên Viên có chuyện gì. Nam Cung Liệt nhíu mày, đưa tay muốn giật lại.
Bùi Diệc nghiêng người tránh thoát, trầm mặt quát,“Nam Cung Liệt ! Coi chừng tôi trở mặt !”
Nam Cung Liệt rút tay về nhíu mày nhìn cậu ta, anh cảm thấy càng ngày càng không hiểu Bùi Diệc suy nghĩ cái gì a ?
“Tôi trở về phòng !” Bùi Diệc tức giận trừng mắt Nam Cung Liệt một cái rồi xoay người bước đi.
Nam Cung Liệt sờ sờ mũi, rất khó hiểu,“Lam Tư, Diệc làm sao vậy ?”
Lam Tư nhìn anh một cái, âm thanh lạnh lùng,“Cậu còn không biết thì tôi làm sao có thể biết ?”
Nam Cung Liệt nhíu mày,“Tôi sao cảm thấy cậu ta càng ngày càng kỳ quái ? Cậu có cảm giác này không ?”
Lam Tư đứng lên, từ từ nói,“Tôi đối với cậu ta không có cảm giác !” Sau đó cũng trở về phòng.
“Phốc… Ha ha…” Kiều Bối Nhi nhịn không được cười ra tiếng,“Ngô… Dạ… Đau bụng…” Thật là buồn cười, thật là một đám kẻ dở hơi !
Tư Minh Dạ đưa tay xoa bụng giúp cô, trong mắt cũng lộ ra mỉm cười. Không thể trách Nam Cung Liệt trì độn, dù sao làm anh em cũng đã hơn mười năm, đột nhiên có chút thay đổi cậu ta phản ứng không kịp cũng rất bình thường.
Phạm Bảo Nhi lắc đầu thở dài nói,“… Anh, ngay cả em cũng đã nhìn ra !” Bùi Diệc vốn không muốn che giấu cái gì nhưng vì sao anh lại trở nên trì độn như vậy chứ ? Hay anh vốn đã trì độn như vậy ? Phạm Bảo Nhi rất nghi ngờ.
Viên Viên nhìn về phía cô, vẻ mặt khó hiểu,“Nhìn ra cái gì ?”
Tốt ! Lại thêm một tên trì độn.
Nam Cung Liệt cũng nhìn về phía Phạm Bảo Nhi, trong mắt mang theo nghi ngờ, rõ ràng đang chờ cô giải thích.
Kiều Bối Nhi đột nhiên lên tiếng,“Bảo Nhi, cô và Viên Viên về phòng trước đi ! Cẩn thận một chút !”
“Được !” Phạm Bảo Nhi kéo Viên Viên đi. Anh không thể trách em a, là chị dâu nhỏ không cho nói.” Kỳ thật cô cũng rất muốn xem kịch a !
“Dạ… mình đi thôi !” Nghe vậy, Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi đi về phòng.
Danny · Rock không thú vị nhìn Nam Cung Liệt một cái rồi cũng đi, Nam Cung Liệt không nói gì trừng mắt nhìn, anh biến thành tên ngốc sao ? Sao có cảm giác như chỉ mình anh chẳng hay biết gì ?
Nam Cung Liệt cau mày đi về phòng, thật sự là nghĩ mãi cũng không rõ sao lại thế này. Vừa mở cửa phòng ra lại ngửi được mùi rư