Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
ng nói, nhìn qua có chút mất mát. Nam Cung Liệt liếc mắt nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói,“Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là không quen !” Thình lình xảy ra thay đổi làm anh có chút trở tay không kịp, nhưng anh cũng không chán ghét sự thay đổi như vậy. Nếu không chán ghét, vậy chấp nhận thôi !
Bùi Diệc nhếch môi, anh cũng không có nghĩ gì nhiều, nhưng lời này vẫn là không nên nói ra thì tốt hơn, nếu không người nào đó lại thẹn quá hóa giận mà nổi bão.
Đưa tay sờ sờ dưới cái gối, lấy ra một cái vòng cổ đưa cho Nam Cung Liệt,“Vật cậu muốn !”
Nam Cung Liệt đưa tay tiếp nhận, “Có công dụng gì ?”
“Có ba cây kim độc và một cái túi khí”
“Chỉ có vậy ?” Nam Cung Liệt rõ ràng không hài lòng.
Bùi Diệc liếc mắt xem thường, “Cậu còn muốn như thế nào nữa ? Không phải cậu nói càng sớm càng tốt sao ? Thời gian ngắn như vậy, hơn nữa những thứ kia tuy đầy đủ hết nhưng không có đồ của tôi có thể thuận lợi sao? Cậu thử xem đi”
Nam Cung Liệt lại nhìn thoáng qua. Quên đi, dù sao so với không có vẫn tốt hơn !
Không thể không nói anh thật sự là miệng quạ nha, nói có chuyện liền có chuyện. Giống như đáp lại lời của anh, toàn bộ đèn trong phòng khách nháy mắt liền tắt hết, đưa năm ngón tay lên cũng không thấy. Sau đó liền nghe thấy một trận thanh âm của cơ quan chuyển động, Kiều Bối Nhi rõ ràng cảm giác được không gian đang thu nhỏ.
Đợi cho thanh âm hoàn toàn dừng lại, mọi người sờ sờ chung quanh thì xác định chỉ có hơn mười mét vuông, Kiều Bối Nhi không biết này lại là khảo nghiệm gì. Tuy là không gian nhỏ nhưng không khí lại không bị bí, như vậy không có khả năng muốn khảo nghiệm năng lực nín thở của bọn họ, trong bọn họ hình như cũng không có người sợ tối, như vậy nhất định còn có cái khác.
“A…” Viên Viên đột nhiên kêu lên, “Anh trai… Có rắn !” Viên Viên trước đây đã bị rắn cắn cho nên rất sợ rắn, đối với rắn cũng vô cùng nhạy cảm, nghe được tiếng “tê tê” làm cho da đầu người ta run lên kia, cô liền sợ đến sởn tóc gáy.
Trong lòng mọi người đều có chút ngưng trọng. Hiện tại hoàn toàn không có một tia sáng nên hiển nhiên bọn họ không nhìn thấy, cũng không biết rắn này có độc hay không.
Tư Minh Dạ đem Kiều Bối Nhi ôm vào trong lòng, tập trung toàn bộ tinh thần lắng nghe những động tĩnh thật nhỏ. Kiều Bối Nhi cũng vậy, nghiêng tai nghe, thỉnh thoảng lại nâng tay lên.
Đột nhiên xung quanh vốn đang tối đen thì lại xuất hiện một tia sáng, Nam Cung Liệt lắc lắc cái bật lửa trên tay, cười nói : “Vẫn là tôi có dự tính trước !”
Sau đó nhìn thấy một con rắn chết trên mặt đất, nhịn không được run run khóe miệng, không nói gì nhìn về phía Kiều Bối Nhi và Tư Minh Dạ. Anh dám khẳng định ngoại trừ bọn họ ra không có những người khác.
“A…” Viên Viên sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt lại không dám nhìn tới con rắn chết trên mặt đất. Danny · Rock đem cô ôm vào trong lòng, “Không có việc gì không có việc gì ! Em không phải đã ăn canh rắn rồi sao ?” Nói đến cùng chuyện này vẫn là do Quý Nhậm mà ra, nếu không phải cậu ta lúc trước mang theo Viên Viên chạy loạn, cô cũng sẽ không bị rắn cắn. Vì thế anh liền hung hăng trừng phạt cô một chút.
Viên Viên thanh âm run rẩy nói : “Em là bị mẹ lừa !” Làm hại cô sau khi biết thiếu chút nữa cả ruột gan cũng đều nôn ra.
Kiều Bối Nhi quan sát một phen, thở dài nói, “Xem ra chỉ có thể đợi !” Tường bốn phía vốn là tường bền chắc, cũng không thấy có cơ quan.
Đột nhiên ánh sáng lại biến mất, Phạm Bảo Nhi lên tiếng hỏi, “Anh trai, anh làm gì vậy ?”
Nam Cung Liệt nhíu mày nói : “Viên Viên không phải sợ sao ? Không nhìn thấy sẽ đỡ hơn, hơn nữa nơi này không biết khi nào thì khôi phục lại bình thường. Nếu thời gian quá lâu, chúng ta cũng chỉ có thể ăn thịt rắn nướng, cho nên nếu không muốn ăn sống thì bây giờ phải tiết kiệm !” Anh đã xem qua rồi, cũng may ở đây còn một khoảng rộng với một cái bàn và bốn cái ghế gỗ.
Phạm Bảo Nhi thở dài một tiếng, “Anh trai, em cuối cùng cũng hiểu được vì sao anh là thủ lĩnh tiểu binh !” Cư nhiên có thể nhanh như vậy đã nghĩ đến nhiều như vậy.
Viên Viên khóc không ra nước mắt. Cô đã sợ muốn chết thế mà còn muốn ăn thịt rắn ? Xem ra cô nhất định không phải đói chết mà chính là bị hù chết !
Mọi người lại tiếp tục trầm mặc. Một lát sau, Phạm Bảo Nhi nhịn không được nói, “Làm ơn ! Sao lại không nói chuyện ? Yên tĩnh quá sẽ kinh khủng lắm có biết không ?”
Kiều Bối Nhi nhíu mày, cô không cảm thấy như vậy. Hoàn cảnh yên tĩnh như vậy tiếng hít thở cũng càng thêm rõ ràng, cho nên có thể cảm giác được có người rất rõ. Hơn nữa cô bị Tư Minh Dạ ôm vào trong ngực, hơi ấm chân thực truyền tới, có nhìn thấy hay không kỳ thật cũng không quan trọng lắm, xem như buổi tối là được.
Bùi Diệc trêu chọc nói, “Em không có bảo Lam Tư nói chuyện với em sao ? Hơn nữa nếu em sợ thật, có thể ôm cậu ta mà !”
Tuy không có ai thấy được nhưng Phạm Bảo Nhi vẫn nhịn không được liếc xem thường, “Muốn Tiểu Tư mở miệng là chuyện dễ dàng như vậy sao ? Hơn nữa anh ấy chính là một tảng băng to,