Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.
un… Con giun…”
Giọng nói hoảng sợ kia trực tiếp làm cho Bùi Diệc cười văng lên, đó là tiếng chuông di động đặc biệt cài cho Nam Cung Liệt, hơn nữa Nam Cung Liệt đương nhiên không biết. Nếu bị Nam Cung Liệt phát hiện, hai người khẳng định lại động thủ. Bùi Diệc lấy di động ra, thanh âm như trước mang theo ý cười, “Chuyện gì vậy ? Nhanh như vậy đã nhớ tôi rồi à ?”
Mạc Mạc hai tay căng thẳng, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Nhưng Bùi Diệc lại không có phát hiện.
Đang nghĩ thì thanh âm “Con giun con giun” kia lại vang lên, “Liệt…”
“Cậu ở công ty ?”
Bùi Diệc sửng sốt một chút, “Đúng!”
“Tôi tới tìm cậu !”
“A ?” Khi nào thì chủ động như vậy ? Hơn nữa bây giờ không phải cậu ta hẳn rất bận sao ?
“A cái gì a ? Ngoan ngoãn ở đó cho tôi !”
Bùi Diệc sờ cằm, “Ân, đã biết !”
*****
Trên bàn cơm, Phạm Bảo Nhi kỳ quái nhìn Kiều Bối Nhi, “Chị dâu nhỏ, khẩu vị của chị sao lại tốt như vậy ?”
Nuốt xuống đồ ăn trong miệng, Kiều Bối Nhi nghĩ nghĩ nói, “Bây giờ không phải tôi ăn cho hai người sao ?”
Tư Minh Dạ cười khẽ giúp cô lau miệng, tiếp tục đút ăn. Phạm Bảo Nhi chống cằm nhìn cô, nhíu mày nói “Em không phải nói này, phụ nữ có thai không phải đều ghê tởm muốn nôn sao ? Sao chị không ói ra ?”
Lam Tư giải thích nói, “Thể chất mỗi người không giống nhau !”
Kiều Bối Nhi sờ sờ bụng cười nói, “Nó có vẻ ngoan !” Sau này cô mới biết được những lời này có bao nhiêu sai lầm !
Tư Minh Dạ cũng đưa tay sờ bụng của cô, Kiều Bối Nhi quay đầu nhìn anh hỏi, “Anh thật sự mặc kệ chuyện Hắc Diễm bang ?”
“Yên tâm, có An Thụy và Nam Cung Liệt ở đó vậy là đủ rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy !”
Kiều Bối Nhi gật đầu, ngáp một cái, có chút mệt. Cũng không biết sao lại thế này, lúc trước một chút phản ứng cũng không có nhưng từ khi nôn một lần đó liền có thể ăn, đặc biệt lại không ói ra. Chỉ cần không ngửi được gì có mùi rất nặng thì cô sẽ không sao.
Tư Minh Dạ trực tiếp ôm lấy cô đi lên lầu, Kiều Bối Nhi ôm anh cọ cọ, mơ mơ màng màng hỏi, “Ngày mai em đi cùng với anh tới công ty sao ?”
“Ân.” Vốn sợ cô mệt, hơn nữa anh cũng không muốn để Vũ Văn Lạc nhìn thấy cô nhưng ngẫm lại vẫn lo lắng, chỉ có thể dẫn cô theo bên người.
Cúi đầu nhìn thấy Kiều Bối Nhi đã ngủ, Tư Minh Dạ nhẹ nhàng hôn lên trán cô, nhíu mày. Nhìn bộ dáng cô mệt chết đi anh liền nhịn không được đau lòng, trong lòng đã quyết định sinh xong đứa này sẽ không bao giờ sinh thêm nữa.
“Ầm”
Cửa ban công trực tiếp bị người một cước đá văng, Bùi Diệc ngẩng đầu nhìn thấy Nam Cung Liệt bộ dáng hung hăng, nhíu mày nói, “Nhớ tôi như vậy a ?…
Nam Cung Liệt mặc kệ anh, trực tiếp kéo anh qua một bên, còn mình thì ngồi sau bàn công tác gõ gõ máy vi tính một hồi, “Cậu xem này !”
Bùi Diệc đi qua, nhìn kỹ những gì trên màn hình rồi nhíu mày, “Có vấn đề.”
Nam Cung Liệt lấy ra một cây súng đưa cho anh, Bùi Diệc tiếp nhận nhìn nhìn, thở dài nói, “Bị người động tay rồi !”
Nam Cung Liệt xoa nhẹ trán, nhịn không được bất ngờ nói tục, “TMD, sao lại có nhiều nội gián như vậy ?” Những món hàng này bị người ra tay tổn thất không nói. Chủ yếu là U Minh Điện có nội gián thì đó chính là một quả bom hẹn giờ.
Bùi Diệc trầm ngâm nói, “Có lẽ lúc trước làm việc cho Phi Ưng bang không chỉ có đại trưởng lão !”
Nam Cung Liệt nhíu mày nghĩ, cũng không phải không có khả năng, bọn họ thật sự là coi thường Đoạn Phi Ưng !
Đoạn Phi Ưng dã tâm không nhỏ, thủ đoạn cũng coi như cao minh. Nếu không phải gặp phải U Minh Điện thì có lẽ thật sự có thể xưng bá hắc đạo cũng không chừng. Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên còn có Ám Dạ.
Nam Cung Liệt trực tiếp gọi cho An Thụy. Anh phát hiện ra vấn đề trước hết đi tìm Bùi Diệc xác nhận, Bùi Diệc đối với vũ khí rất tinh thông, chỉ cần có vấn đề khẳng định không thể gạt được ánh mắt của cậu ấy. Bây giờ xác định đã bị người động tay, chuyện bắt nội gián đương nhiên vẫn là giao cho An Thụy phụ trách.
Cúp điện thoại, Nam Cung Liệt quay đầu nhìn về phía Bùi Diệc hỏi, “Đoạn Phi Ưng vì sao muốn vào lúc này để lộ có nội gián ?” Tuy Đoạn Phi Ưng đã rõ ràng muốn khiêu khích U Minh Điện nhưng không cần thiết vào lúc này đem chuyện nội gián để lộ ra mới đúng. Thời điểm mấu chốt nội gián có tác dụng rất lớn.
“Có lẽ là muốn làm cho chúng ta cảm thấy kinh hoảng ? Hoặc là cảnh cáo ? Hay là khiêu khích ?”
Nam Cung Liệt liếc mắt, “Cậu xem Đoạn Phi Ưng ngu lắm sao ?”
Bùi Diệc nhíu mày, “Kỳ thật tôi cảm thấy Đoạn Phi Ưng thật sự có chút ngu !” Rõ ràng có thể ngấm ngầm giở trò nhưng hết lần này tới lần khác đều thích khiêu khích.
“Ngu ? Vậy giao cho cậu xử lý !”
Bùi Diệc nhíu mày, ôm lấy cổ của cậu ta, “Cậu cũng không phải không biết tôi có nhiều việc.” Vừa nói vừa kéo cậu ta vào phòng nghỉ.
“Uy, cậu làm gì ? Cậu không phải bận nhiều việc sao ?”
“Tôi cũng không phải người máy, cũng cần nghỉ ngơi !”
“Bây giờ còn sớm, tôi còn có việc phải làm, Bùi Diệc !”
*****
“Ưm…” Kiều Bối Nhi mơ mơ màng màng xoa nhẹ ánh mắt. Nhìn thời gian lại nhìn về phía Tư Minh Dạ, “Dạ, sao anh không gọi em dậy ?” Hôm nay không phải