Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
t chút cục cưng sinh ra sẽ có vẻ giống anh a ! Độc… Anh thích con trai hay là con gái ?”
“Con gái !”
“Vì sao ?” Kiều Bối Nhi có chút bất mãn, “Người ta thích con trai a !”
“Vậy con trai đi !”
“Ai… Sao anh không có lập trường như vậy ?”
Tư Minh Dạ bật cười nhìn cô, “Vậy bé cưng muốn anh như thế nào ?”
Kiều Bối Nhi ôm lấy thắt lưng của anh lắc lắc, “Con trai hay con gái đều không sao ! Em muốn thích em nhất !”
Tư Minh Dạ nhịn không được cười ra tiếng. Kiều Bối Nhi trừng mắt anh,“Dạ…” Tư Minh Dạ hôn xuống môi cô hai cái, cười nói,“Đứa ngốc…”
Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi, nhíu mày suy nghĩ, hình như là rất ngốc. Cô cũng cảm thấy sau khi mình mang thai trở nên có chút kỳ quái, giống như có một chút đa sầu đa cảm vậy. Cũng may không phải rất nghiêm trọng !
Tư Minh Dạ nhìn bộ dáng cô có chút buồn rầu, trong mắt đều là yêu chiều. Đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dịu dàng hỏi, “Mệt không ?”
“Đầu lĩnh…”
Kiều Bối Nhi quay đầu nhìn lại liền thấy Tân Vũ, ngoại trừ Kiều Bối Nhi thì Tân Vũ và Diệp Hạm là sát thủ xuất sắc nhất Ám Dạ, có thể đi vào biệt thự cũng rất bình thường, “Có việc sao ?”
Tân Vũ trong mắt mang theo ý lạnh nói, “Kiều Tịch Nhan liên lạc với Ám Dạ, bỏ ra năm trăm vạn mua mạng đầu lĩnh !”
Sắc mặt Tư Minh Dạ lạnh lùng, trên người lộ ra một tia sát khí, Tân Vũ không nhịn được lui về phía sau một bước. Trong lòng cảm thán, không hổ là điện chủ U Minh Điện !
Kiều Bối Nhi đưa tay vỗ vỗ tay bên hông cười nói, “Năm trăm vạn ? Tôi thật đáng giá a !” Kỳ thật nếu là những người khác ra tay chỉ sợ không cần tốn nhiều tiền như vậy, nhưng muốn Ám Dạ ra tay chi phí đương nhiên phải cao một ít.
Có lẽ là Vân Thiên cự tuyệt làm cho Kiều Tịch Nhan phẫn nộ rồi ? Cho nên mới tìm tới Ám Dạ. Kiều Tịch Nhan này chính là một đại tiểu thư cả ngày không có việc gì, cư nhiên lại hoang phí năm trăm vạn mua mạng của cô, thật đúng là không tiếc. Chắc hẳn còn có công lao của Đồng Uyển Dao.
Kiều gia ! Món nợ này vẫn là nên từ từ tính, cứ bắt đầu từ Kiều Tịch Nhan đi !
Kiều Bối Nhi khoát tay nói, “Cô đi tìm Tiểu Bạch đi !”
Nam Cung Liệt gỡ tay cậu ta nhưng vốn không gỡ ra. Nhìn Bùi Diệc nhắm chặt hai mắt, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, “Ngu ngốc !” Anh không nghĩ tới mình biến mất vài ngày Bùi Diệc lại ngay cả chuyện tìm chết cũng làm ra. Chẳng lẽ đi theo lão đại lâu quá lâu cho nên bị ảnh hưởng sao ?
“Cốc cốc…”
“Anh… Là em !”
Nam Cung Liệt lên tiếng, “Vào đi !”
Phạm Bảo Nhi nhìn bộ dáng hai người đang ôm cùng nhau thì cười đến ái muội, Nam Cung Liệt liếc xem thường, “Bảo Nhi…”
Phạm Bảo Nhi cười nói, “Hóa ra Tiểu Diệc cũng là chim nhỏ nép vào người nha !” Không phải sao ? Bùi Diệc ôm chặt thắt lưng của Nam Cung Liệt, đầu tựa vào vai anh, một bộ dáng chim nhỏ nép vào người.
Nam Cung Liệt đầu đầy hắc tuyến. Nhìn Bùi Diệc, chim nhỏ nép vào người ? Người này mà cũng có lúc ngoan thật ! Nhìn vẻ mặt Phạm Bảo Nhi ái muội, Nam Cung Liệt không thể không nhắc nhở, “Bảo Nhi, em có phải đã quên chính sự hay không ?”
“A ! Đúng rồi, em là có việc muốn thông báo cho Tiểu Diệc nhưng bây giờ nhìn anh ấy thế này…”
Nam Cung Liệt nhíu nhíu mày “Chuyện gì?”
Phạm Bảo Nhi trực tiếp đem ý Tư Minh Dạ nhắn cho Nam Cung Liệt, sau đó xòe tay ra, “Em đi tìm Tiểu Tư !”
“Cậu không sao chứ ?” Nam Cung Liệt nhìn bộ dáng Bùi Diệc giống như rất khó chịu thì có chút lo lắng, cậu ấy rốt cuộc uống bao nhiêu ? Thấy thế nào cũng là bị nặng hơn so với anh.
Bùi Diệc xoa đầu, nhíu mày nói, “Đau đầu !”
Nam Cung Liệt cười nói, “Đáng đời !” Sau đó nhấn nút gọi ở bên giường, trực tiếp thúc giục Lam Tư nhanh chóng đến đây.
Lam Tư thật phiền chết, mấy người này thật là không phúc hậu. Biết rõ anh bề bộn nhiều việc nhưng mỗi lần có chút biến động nhỏ đều thúc giục anh đến, “Không chết được ! Tôi phải về biệt thự, các cậu ở đây nghỉ ngơi cho tốt !” Lão đại còn chờ anh kiểm tra thân thể giúp chị dâu nhỏ a !
“Tê… Bùi Diệc ! Cậu lại phát điên cái gì a ?” Nam Cung Liệt rất hoài nghi anh cả người bị thương có thể càng dưỡng càng nghiêm trọng hay không !
Bùi Diệc thả lỏng một chút lực đạo, trầm giọng nói, “Nam Cung Liệt, mạng của cậu là tôi cứu, không có sự cho phép của tôi không cho phép chết !”
“Cậu nghĩ rằng tôi muốn chết a ?”
Bùi Diệc hung tợn nhìn cậu, “Cậu muốn ăn đòn có phải không ?” Cư nhiên dám làm trái anh !
“Được được ! Tôi không chết là được rồi chứ gì !”
Hai người nằm yên lặng, Nam Cung Liệt đột nhiên hỏi, “Chị dâu nhỏ sao không đến thăm tôi ?”
Bùi Diệc quay đầu nhìn về phía cậu, có chút chua nói, “Chị dâu nhỏ vì sao phải tới thăm cậu ? Cậu đừng quên, bây giờ chị dâu nhỏ mang thai !” Hơn nữa cho dù không mang thai thì sao nhất định phải tới thăm cậu ta ? Có anh ở đây cậu ta còn bất mãn cái gì ?
Nam Cung Liệt kỳ quái nhìn anh, đưa tay sờ trán của anh, vẻ mặt hoài nghi hỏi, “Bùi Diệc, cậu không phát sốt chứ ?”
“Nam Cung Liệt !”
Nam Cung Liệt liếc mắt nhìn anh rồi thản nhiên nói, “Vân Phong Khinh c