Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.

có thể dẫn phụ nữ trở về ?
Nhìn ánh mắt Kiều Tịch Nhan mang theo địch ý, Kiều Bối Nhi nhịn không được lui về sau hai bước, cô chán ghét người phụ nữ kia !
Vũ Văn Lạc vội vàng an ủi,“Bối Nhi đừng sợ, cô ta là chị của em !”
Chị ? Kiều Bối Nhi liếc mắt nhìn Kiều Tịch Nhan một cái, cau mũi. Cho dù là chị cô vẫn chán ghét ! Kiều Tịch Nhan lại vì lời Vũ Văn nói mà ngơ ngác tại chỗ, cô ta là… Bối Nhi ? Làm sao có thể ?!
“Lạc, anh không lầm chứ ? Cô ta rõ ràng không phải Bối Nhi !”
Bởi trong khoảng thời gian này Kiều Tịch Nhan vẫn rất hiền lành, Vũ Văn Lạc đối với cô cũng coi như khách khí, nhìn Kiều Bối Nhi, nói,“Tuy không biết vì sao lại như vậy nhưng tôi xác định cô ấy là Bối Nhi. Hiện tại Bối Nhi bị tai nạn xe nên cái gì cũng không nhớ rõ, chờ cô ấy nhớ ra liền biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì !”
Kiều Tịch Nhan oán hận nắm tay lại, dịu giọng nói,“Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc Bối Nhi thật tốt !”
Vũ Văn Lạc gật đầu, nhìn về phía Kiều Bối Nhi, dịu dàng nói,“Bối Nhi, anh dẫn em đi nghỉ ngơi !”
Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Kiều Tịch Nhan thiếu chút nữa răng cắn phải môi. Cô cùng Lạc thật vất vả mới có chút tiến triển, không nghĩ tới lúc này Kiều Bối Nhi lại đột nhiên xuất hiện ! Không được, cô cần phải cầu cứu bác gái !
Kiều Bối Nhi ôm Tiểu Hùng ngồi trên giường, thân mình không ngừng lui về sau, vẻ mặt đề phòng nhìn Vũ Văn Lạc,“Anh muốn làm gì ?”
“Cùng em nghỉ ngơi !” Tuy rằng trước kia bọn họ đều chia phòng ngủ nhưng bây giờ không còn giống, anh yêu cô !
Thật vất vả mất đi mới tìm lại được nhưng cô lại quên anh. Tuy trên mặt anh không có biểu hiện gì nhưng trong lòng không dễ chịu. Cô hiện tại cái gì cũng không nhớ rõ, anh hiển nhiên ở bên cô nhiều hơn, để cho cô quen anh, rời không được anh rồi tiến tới yêu thương anh ! Như vậy cho dù cô không nhớ ra cũng không có vấn đề gì, dù sao trước kia anh đối với cô mà nói đều là lừa gạt, có lẽ nhớ không ra sẽ tốt hơn !
“Không cần, tôi muốn nghỉ ngơi một mình !”
Vũ Văn Lạc đưa tay muốn ôm cô,“Ngoan, chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi !”
Kiều Bối Nhi lại co người né tay anh, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Vũ Văn Lạc bất đắc dĩ cào tóc, đứng lên nói,“Đi thôi, anh dẫn em đi về phòng của mình !” Phòng của cô anh vẫn giữ lại như cũ.
Kiều Bối Nhi ủy khuất theo ở phía sau anh, thấy phòng nơi nơi đều là Tiểu Hùng thì hai mắt sáng ngời, cao hứng nói,“Thật nhiều gấu con a !” Sau đó lại nhìn Tiểu Hùng trong lòng, bĩu môi nói,“Vẫn là Tiểu Hùng đáng yêu nhất !”
Vũ Văn Lạc đưa tay muốn vuốt tóc cô nhưng lại bị cô nghiêng đầu né tránh, anh gấn như cũng quen, thu tay lại, dịu dàng căn dặn,“Nghỉ ngơi cho tốt, lúc ăn tối anh lại đến gọi em !”
“Nga !”

Bị tiếng đập cửa đánh thức, Kiều Bối Nhi mơ mơ màng màng lầm bầm một tiếng, đứng dậy đi mở cửa. Vũ Văn Lạc nhìn cô bộ dáng mơ hồ đáng yêu, khóe miệng giơ lên, dịu giọng,“Đói bụng không ? Ăn tối rồi ngủ tiếp !”
“Ngô…” Kiều Bối Nhi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, một lát sau tựa như mới hiểu ý của anh, gật đầu.
Trên bàn cơm, Kiều Tịch Nhan nhìn Vũ Văn Lạc cẩn thận gắp thức ăn cho Kiều Bối Nhi, cô phải dùng hết khí lực toàn thân mới không làm cho hai mắt của mình bốc hỏa. Cũng may, bác gái nói rất nhanh bà sẽ đến. Cô biết bác gái thích cô, lại đối con dâu Kiều Bối Nhi này không hài lòng, có bác gái thiên vị, cô không tin đấu không lại Kiều Bối Nhi giống như con ngốc này. Haiz… Kỳ thật cô cảm thấy Kiều Bối Nhi trước kia cũng như con ngốc không có gì khác, yếu đuối dễ bắt nạt !
Kiều Bối Nhi dường như cảm giác được Kiều Tịch Nhan địch ý, luôn sợ hãi nhìn cô ta. Dùng xong bữa tối, Kiều Bối Nhi lại trở về phòng nghỉ ngơi, Kiều Tịch Nhan cũng không có hành động đặc biệt gì vì Lục Mạn Nhã đã dặn cô, bảo cô tạm thời cái gì cũng không cần làm, chờ bà đến đây rồi nói sau !
Nửa đêm, Kiều Bối Nhi đột nhiên ngồi dậy, rất nhanh mặc vào bộ quần áo có vẻ dễ dàng hoạt động. Mở cửa phòng ra, đi đến phòng Vũ Văn Lạc, nhẹ nhàng mở cửa ra. Vẫn không đưa tay bật đèn nhưng bóng tối đối với cô mà nói, tựa hồ không có ảnh hưởng gì nhiều.
Kiều Bối Nhi đi đến bên giường, đột nhiên đưa tay ra, vệt sáng mỏng manh chớp qua, cả thời gian nháy mắt cũng không có thì cô đã thu tay về. Sau đó lại lẳng lặng trở lại phòng mình, đem cửa phòng khóa trái, mở cửa sổ ra nhảy xuống.
Phòng khách trong biệt thự, sáu người ngồi đó vẻ mặt đều là nản lòng, trầm mặc một lúc lâu mới có người mở miệng.
Lam Tư nhíu mày hỏi,“Lão đại thế nào ?”
Lãnh Dạ Bạch mặt sắc ngưng trọng nói,“Lão đại vẫn không ăn không uống, cứ tiếp tục như vậy…”
Bùi Diệc vẻ mặt áy náy, trong lòng đều là tự trách. Phạm Bảo Nhi nhìn anh một cái, lên tiếng hỏi,“Một chút tin tức cũng không có sao ?”
Nam Cung Liệt xoa trán, bất đắc dĩ nói,“Chúng tôi đã nghe phân phó của lão đại, phái mọi người đi tìm nhưng vấn đề là… Chị dâu nhỏ cô ấy…”
Tuy anh không nói hết câu nhưng mọi người trong lòng đều rõ, tình huống như vậy, chị dâu nhỏ còn sống khả năng hầu như là không. Lão đại chẳng qua là không chịu hết h


Snack's 1967