Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Tác giả: Xà Thôn Kình

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

y Đại Vĩ đang đứng đó.
"Anh nói yêu thích là . . . . . .Đại Vĩ?" Lâm Khả Tâm không hiểu nhìn về phía Tư Đồ Viêm , mà anh nở nụ cười , sau đó nói với Đại Vĩ. " Được rồi , đừng dấu nữa , đem nó ra đây."
"Được , Tổng Tài. " Nói xong , Đại Vĩ lấy ra một cái thùng.
"A? Đây là gì?" Lâm Khả Tâm chuyển hướng sang nhìn Tư Đồ Viêm.
"Em đoán đúng rồi , đây là của em." Tư Đồ Viêm nói xong , liền đưa cái thùng cho Lâm Khả Tâm.
Chẳng qua lúc này phá lệ , cô thậm chí ước gì mình có khả năng nhìn xuyên thấu để nhìn xem bên trong đó là gì , trang sức? giầy? quần áo? Không đúng , những cái đó làm sao mà đựng trong thùng được?
Hay là đồ ăn?
Cũng không đúng nha ... cái kia sao tính là kinh hỉ ... Ai nha , rớt cuộc bên trong là gì? Ngay tạy lúc Lâm Khả Tâm nhấc thùng lên , bên trong truyền đến hai tiếng
" gâu gâu".
"Là chó con sao?" Vẻ mặt Lâm Khả Tâm kinh hỉ nhìn Tư Đồ Viêm , anh gật gật
đầu.
Mang theo chút kích động , cô mở ra , một tiểu bắc kinh nhỏ nhỏ trắng như tuyết nằm trong đó.
"Gâu Gâu " Nhìn Lâm Khả Tâm , Tiểu Bắc Kinh như chào hỏi cô ..
Lâm Khả Tâm vươn tay cẩn thận bế Tiểu Bắc Kinh trong thùng ra. ( oai , con chó này hôg phải tên Bắc Kinh nga~~ tại nó là giống bắc kinh nên ghi vậy) , động tác của cô như ôm một cái sủng vậy..
Tiểu Bắc Kinh nằm trong lòng ngực cô , phe phẩy cái đuôicủa mình , lúc này cô mới khẳng định cô không có nằm mơ , mà là sự thật , giấc mơ của cô thành hiện thực.
Lâm Khả Tâm vuốt vuốt cái đầu của Tiểu Bắc Kinh , một bên nghe Tư Đồ Viêm nói: " Em đừng nói nói , tuy rằng Tiểu Bắc Kinh là bình thường , và giá rẻ nhưng cũng vì vậy mà mọi người đều thích loài chó khác , nên muốn tìm một con Tiểu Bắc Kinh không phải dễ dàng đâu".
Anh như chàng trai mới lớn , lùng khắp mọi nơi mới tìm được một con chó bắc kinh.
Một bên Đại Vĩ giúp Tư Đồ Viêm, mở miệng nói: " Lâm Tiểu Thư cô không biết đâu , thật ra tiểu bắc kinh này cũng không phải sủng vật được bán ra , mà là của lão bản Tiểu Tể , ông ấy định sẽ tặng cho bằng hữu , nên dù thế nào cũng không bán , sau đó Tổng Tài năn nỉ ông ta nửa ngày , và cho một chút tiền , ông ấy mới đáp ứng. . . . . ."
Ngay tại lúc Đại Vĩ càng nói càng kích động , Tư Đồ Viêm bỗng lạnh lùng đánh gảy: " Đại Vĩ , nơi này xong chuyện của cậu rồi , cậu về đi.”
"Được , Tổng Tài." Đại Vĩ nói xong , trở lại trên xe đi về.
Tư Đồ Viêm nhìn theo bóng dáng xe , ánh mắt ngập tràn mâu thuẫn.
Phát ra từ nội tâm , Tư Đồ Viêm cũng không muốn để cho Lâm Khả Tâm biết , chính bản thân anh vì cô thuận miệng nói một câu liền bỏ ra công sức nhiều như vậy ...
Giống kiểu như , chính mình bại bởi ai đó ..
Nhưng là Lâm Khả Tâm nghĩ Tư Đồ Viêm luôn cao ngạo , cư nhiên lại cho giấc mơ nhỏ nhoi của cô trở thành hiện thực , trong lòng không khỏi dũng mãnh nổi lên cổ ấm áp , thậm chí nước mắt tụ lại , tuỳ lúc sẽ rơi xuống.
"Cám ơn anh nha." Lâm Khả Tâm nhìn Tư Đồ Viêm , trong mắt mang theo cảm
động , rung động nói
"Không cần cảm ơn tôi , cũng không phải là chó mắc tiền , em không cần suy nghĩ nhiều , chỉ vì sau này tôi phải đi làm nghĩ đến em ở nhà một mình , nên 「thuận tiện 」 mua cho em một con chó bắc kinh thôi". Tư Đồ Viêm giấu đầu lòi đuôi giải thích , ngược lại làm cho Lâm Khả Tâm cảm động.
Rõ ràng là làm chuyện tốt cho cô mà còn giả vờ , anh không khỏi kì lạ đi? Hay là anh thẹn thùng?!
Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm bật người nhìn chằm chằm ánh mắt Tư Đồ Viêm , cô muốn nhìn rõ anh nghĩ gì, mà anh bị cô nhìn cảm thấy không tự nhiên , lập tức xoay người: " còn đứng ngoài đó làm gì? Tôi không muốn cùng em bị muỗi cắn đâu."
Nhìn theo bóng dáng của Tư Đồ Viêm, cô 100% khẳng định , anh tuyệt đối là thẹn thùng!!
"Này , Tư Đồ Viêm , có phải vừa rồi anh thẹn thùng hay không?"
Tư Đồ Viêm nghe vậy dừng cước bộ , sau đó xoay người lại , chau trau mày: "Em lầm rồi"
Anh nhất định sẽ không thừa nhận chuyện mất mặt như vậy , nhưng ở Trung Quốc có một câu ngạn ngữ 「Mông Lão Hỗ Không Thể Sờ .」
Lâm Khả Tâm thả Tiểu Bắc Kinh xuống , sau đó đi đến trước mặt anh , đắc ý vỗ vỗ vai: " Ai nha , anh đừng giả vờ , tôi đã thấy hết rồi. . . . . .A" Cô chỉ vừa nói được một nữa ,anh đã hung hăng ôm lấy cô , rồi hôn lên môi cô.
Bởi vì hành động của anh quá đột ngột , Lâm Khả Tâm nhất thời cứng người , thậm chí những gì cô định nói cũng đã quên hết , mà Tiểu Bắc Kinh không biết hai người đang làm gì nên tò mò đến cọ cọ vào hai người , nhưng bọn họ vẫn không nhúc nhích.
Đương lúc Lâm Khả Tâm ý thức tìm về , thì Tư Đồ Viêm đã buông đôi môi của cô ra , còn hứng thú nhìn cô.
" Tư Đồ Viêm , anh ,anh đột nhiên hôn tôi làm gì?" Lâm Khả Tâm cúi đầu ,ánh mắt không dám nhìn anh
Nhưng cô càng muốn tránh né ánh mắt của anh thì anh lại không để cho cô toại nguyện , anh dùng ngón trỏ nâng cằm của cô , thẳng cho đến khi cô nhìn anh.
Tư Đồ Viêm nheo mắt lại , mang theo chút đắc ý: " Thật ra cũng không có gì , tôi chỉ muốn chỉ cho một ai đó , rốt cuộc như thế nào mới là chân chính「 thẹn thùng 」.”
Lâm Khả Tâm quả thật không thể tin vào những gì mình


XtGem Forum catalog