Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Tác giả: Xà Thôn Kình

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.

nghe.
Cái gì? Anh dùng lý do lãng xẹt đó để hôn cô?Người có tài năng đặc biệt ha , cô hiểu được , anh làm vậy vì không muốn giải thích thôi , hơn nữa cô cũng tin nếu như ánh mắt không tiếp tục nói thì sẽ dùng miệng ngăn lời cô lại.
"Được rồi được rồi , anh nói thế nào cũng được , ai bảo anh là Tư Đồ Đại Gia làm chi? Tư Đồ Đại Gia , bây giờ chúng ta có thể đi ăn cơm rồi chứ?" Lâm Khả Tâm nói xong , hướng đến anh le lưỡi.
Nhìn thấy đầu lưỡi phấn nộn của cô , anh cảm thấy hạ thân buộc chặt , nghĩ nghĩ
, cũng đúng , anh đã cấm dục một tuần , cũng khó trách dễ dàng phản ứng như vậy.
Từ từ , cấm dục một tuần? Thì phải nói Lâm Khả Tâm cũng đã qua kỳ rồi?
Phản ứng lại dây , Tư Đồ Viêm trực tiếp hỏi: " Đúng rồi , 「bạn tốt 」 của em đã đi rồi chứ?"
Đây chính là vấn đề mà Lâm Khả Tâm lo lắng, không nghĩ tới anh hỏi ra , cô có chút khẩn trương: " Không , chưa đâu."
Không thể không nói , cô không phù hợp với việc nói dối , chỉ cần anh liếc nhìn một cái liền có thể nhận ra: " Ồ, thật sao?"
Tư Đồ Viêm dùng ánh mắt kỹ càng quan sát Lâm Khả Tâm , giống như anh sẽ đoán được cô nghĩ gì , bị anh làm cho chột dạ , Lâm Khả Tâm biết cô không thể gạt anh , khẽ cắn môi thừa nhận: " Được rồi, được rồi , quả thật hôm nay tôi đã hết."
Lời nói của Lâm Khả Tâm vừa dứt , anh liền hung hăng hôn lên môi cô.






Đúng vậy , bởi vì cấm dục lâu rồi nên anh như con hổ đói lâu ngày , bá đạo , cường ngạnh hôn , làm cho cô một trận choáng váng.
Ngay từ đầu , Lâm Khả Tâm còn đẩy anh ra nhưng vì nụ hôn đó quá mãnh liệt , cô làm sao ngăn cản được? Từ từ chậm rãi buông nắm tay , mà trong lòng cũng bị nụ hôn đó làm cho hoà tan , thậm chí cả người đều nóng lên , ý thực được cô không còn chống cự nữa , Tư Đồ Viêm buông lỏng đôi môi sưng đỏ của cô ra.
"Chúng ta vào phòng ngủ , được chứ?" Âm thanh mang theo từ tính của Tư Đồ
Viêm càng thêm kích thích cảm quan của Lâm Khả Tâm.
Mà nụ hôn này càng đốt lửa thân thể của cô , cô dùng ánh mắt mê ly nhìn anh , cuối cùng lý trí còn xót lại , cô cự tuyệt nói: " Nhưng mà chúng ta còn chưa ăn
Không , không thể.
Nghĩ đến Cố Thiếu Kiệt , Tư Đồ Viêm nâng tay , muốn đẩy anh ra , nhưng không đợi cô đụng tới , thì cảnh tượng Cố Thiếu Tuyệt và Hách Sa Sa lại hiện ra trong đầu cô , cô để tay ở không trung ...
Đúng vậy , Cố ca ca và Sa Sa đã cùng chỗ , hơn nữa sẽ rất nhanh 2 người đính hôn , chính cô năm lần bảy lượt nghĩ về anh , ngoại trừ làm mọi người thêm khó xử thì được lợi gì nữa đâu?
Lâm Khả Tâm tưởng tượng , cô đã ký vào hợp đồng , trở thành 「người vợ 」 không ai biết của Tư Đồ Viêm , như vậy dù cho lần này cô có thể cự tuyệt thì những lần khác cũng không được , nếu lúc đó anh giận thì cô lại tự trút khổ vào thân , hơn nữa nếu anh thật sự làm cô cảm động thì cũng tốt , ngay lúc này cô vẫn cảm giác được là mình rung động ..
Có lẽ cứ như vậy với anh và buông tay Cố ca ca thì cũng đâu có gì sai? Lâm Khả Tâm một bên nghĩ , một bên dùng ánh mắt mê ly nhìn Tư Đồ Viêm: " Không cần ở trong này , chúng ta vào phòng ngủ. . . . . ."
Đây là câu nói cuối cùng mà cô cố gắng bỏ qua lý trí của bản thân nói ra , Tư Đồ Viêm cúi xuống ôm lấy Lâm Khả Tâm đi vào phòng ngủ , vì để cho Tiểu Bắc Kinh không quấy rầy chuyện tốt của 2 người nên anh đóng cửa lại để chú chó con bên ngoài.
Bên ngoài , Tiểu Bắc Kinh không rõ chuyện gì nên cứ đi qua đi lại còn trong phòng lại là một cảnh xuân sắc diễn ra , bất quá đây là lần đầu tiên, Tư Đồ Viêm phá lệ , anh trở nên ôn nhu , cảm giác ngượng ngùng từ lúc đầu đã dần mất đi , thay vào đó là hoà hợp theo động tác của anh cho đến khi hai người thoả mãn rồi cùng nhau ngủ.
Ngày hôm sau , Lâm Khả Tâm tỉnh dậy , cô tinh tế quan sát vẻ mặt tuấn suất của Tư Đồ Viêm , bỗng nhiên cô cảm thấy anh cũng không đến nổi chán ghét như vậy
, lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng sủa của Tiểu Bắc Kinh , còn có tiếng cào cửa của chú chó con , cô đoán được là Tiểu Bắc Kinh đói bụng , nên cô trở thân muốn lấy chút gì cho nó ăn , nhưng cô vừa quay thân thì Tư Đồ Viêm liền tỉnh: " Sao em dậy sớm vậy?" Tư Đồ Viêm nhìn Lâm Khả Tâm , vừa ngáp
"Chó con bên ngoài cửa kêu không ngừng , em nghĩ nó đói bụng , nên định đem chút đồ cho nó ăn." Lâm Khả Tâm giải thích nói . ( TT: sửa anh em nhơ , cho nó tìm củm chút)
Nhưng anh không thèm để ý những gì cô nói , anh ôm cô mỗi lúc chặt hơn: " Không cần quan tâm đến nó , em nhìn em xem hôm qua dùng sức như vậy hẳn bây giờ vẫn mệt chết đi?"
Không thể không nói tối hôm qua cô làm cho anh thực thoả mãn , nhưng anh cũng biết như vậy đối với cô là quá sức nên anh phá lệ quan tâm.
Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm không khỏi nhớ tới đêm triền miên của hai người hôm qua , làm cho sắc mặt nhất thời đỏ lên.
"Không cần , Em không mệt."
Nhưng đối với anh mà nói , ôm cô làm cho anh rất thích , nên không tính liền vậy mà buông tay: " Em ngủ thêm chút nữa đi." dừng một chút , anh bổ sung nói: "Nghe lời anh."
Hai chữ cuối tràn đầy mị hoặc làm cho L


Teya Salat