Tác giả: An Tĩnh
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/653 lượt.
vang lên.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, một giọt nước mắt không kịp thu vào nữa, nhanh chóng chảy ra hốc mắt.
"Cô. . . . . ." Anh đáng sợ như vậy sao? Thậm chí cô sợ đến rơi nước mắt.
Biết anh hiểu lầm, cô khẽ nhếch môi muốn giải thích, nhưng cô chịu đựng.
Cô là một người sắp rời đi, anh đối với cô có cái gì hiểu lầm, thì có quan hệ gì đâu? Còn là mặc cho anh hiểu lầm, không cần nói thêm gì nữa rồi.
Hướng về phía người đàn ông cô yêu tha thiết nhất, cô thể hiện một màn nhàn nhạt, nụ cười nhạt nhòa, "Cám ơn lời dạy của anh cho tới hôm nay." Nói xong, cô nhanh chóng xoay người, không lưu luyến chút nào rời đi.
Dùng ánh mắt khao khát cắn nuốt bóng lưng của cô, anh giống như người gỗ đứng nghiêm nguyên tại chỗ, không dám cũng không muốn di chuyển ánh mắt của mình, nhiều một giây cũng tốt, nhiều một cái cũng tốt, bởi vì anh hoàn toàn không chắc chắn, sau khi cô rời đi, bọn họ còn có thể hay không ở trong biển người mênh mông gặp lại nhau.
Cho nên, nhiều hơn một ánh mắt, trí nhớ sẽ khắc sâu hơn một chút, như vậy mới đủ để anh từ nay về sau, luôn luôn nhắc nhở mình, cô rời đi từ trong sinh mệnh anh ra sao.
"Tôi tưởng rằng, cậu sẽ không để cho cô ấy rời đi." Long Triều xem xong rồi giễu cợt, đang nghĩ mình có nên tiến lên thưởng cho người đàn ông tự gây chuyện kiêm chậm chạp này một quyền hay không.
Hàn Lạc Đình ngồi bất động trên ghế sofa, giơ cánh tay lên che kín mặt của mình, hoàn toàn không muốn trả lời Long Triều.
"Hàn Lạc Đình, nếu như cậu thật sự để cho cô ấy rời đi như vậy, cậu nhất định sẽ hối hận."
"Hối hận?" Anh nâng môi lên, cười lạnh nói:"Tôi bây giờ CMN đang hối hận, nhưng hối hận có ích gì không? Đuổi theo có ích gì không? Cô ấy sẽ vì tôi đuổi theo mà không đi, không yêu cái người đàn ông chết tiệt kia nữa sao?"
Huống chi, hiện tại ý thức của anh cũng bắt đầu mất đi, ngay cả sức để đứng lên cũng không có, "Thuốc an thần đáng chết."
Anh chán chường tiếp tục ngồi bất động trên ghế sofa, lại bắt đầu oán nhẫn* thuốc an thần trong cơ thể còn không làm cho anh bất tỉnh, lúc không muốn bất tỉnh lại hoa mắt chóng mặt, lúc muốn ngất đi lại bắt đầu tỉnh táo.
*oán trách và nhẫn nhịn
"Cậu yêu cô ấy?" Bên tai, truyền đến câu hỏi của Long Triều.
Yêu! Anh yêu đến trái tim cũng muốn vỡ nát.
Hàn Lạc Đình nâng lên một nụ cười tự giễu, trách được ai? Lại oán được ai? Là anh phát hiện quá muộn, phát hiện quá trễ, mới có thể dẫn đến một kết cục như thế.
"Lạc Đình, còn nhớ rõ chuyện lần đó cậu
uống say không?”
Hàn Lạc Đình ngẩn ra, Long Triều sẽ không vô duyên vô cớ hỏi anh loại vấn đề nhàm chán này.
Anh chỉ có trải qua một lần uống say, anh vốn cho rằng một lần kia chẳng qua là một cuộc mộng xuân, nhưng… Quả thật không phải.
Mấy hình ảnh mơ hồ lướt qua trong đầu, rất nhanh khiến anh không cách nào bắt lại được, nhưng đây cũng không phải là lần đầu tiên, hình ảnh mơ hồ này, gần như cách một thời gian ngắn sẽ hiện lên trong đầu anh, cho tới nay anh đều xem thường, không có lãng phí thời gian đi nghĩ lại, rốt cuộc là hình ảnh người phụ nữ nào.
Nhưng lời nói của Long Triều, giống như dẫn dắt anh hồi tưởng lại, người phụ nữ kia là ai?
Anh giống như nhớ lại ký ức từ trong làn sương mù kia, cẩn thận suy nghĩ, bắt buộc mình nhớ lại khuôn mặt người phụ nữ kia, tóc dài đen mượt như tơ, cơ thể mảnh khảnh, hai chân thon dài, cùng với… Ở trên cổ cô, có một cái nho nhỏ, bớt màu đỏ nhàn nhạt!
“Xem ra, cậu đã nhớ lại.”
Hàn Lạc Đình giốn như gặp quỷ thần nhìn chằm chằm Long Triều, trên mặt là sự không dám tin hiếm thấy.
“Cho nên tôi nói, nếu như cậu thật sự để cô ấy rời đi, cậu nhất định sẽ hối hận, hơn nữa còn là cả đời, bây giờ cậu đuổi theo người ta ra ngoài, còn có thể đuổi kịp.”
Cơ thể tê liệt yếu ớt bỗng nhiên giống như được truyền vào thêm sức lực, Hàn Lạc Đình chống cơ thể lên, giống như bay về hướng cửa chính Long Môn.
Cái bớt màu đỏ kia, bên cạnh anh chỉ có một người có, mà người kia chính là Đỗ Linh Lan!
Đỗ Linh Lan bước ra khỏi thư phòng, đôi tay nhẹ nhàng xoa bụng, dịu dàng nói nhỏ với đứa bé trong bụng: “Bảo bảo không phải sợ, con còn có một người rất yêu con, cũng rất yêu mẹ con, mẹ bảo đảm với con, mẹ sẽ một mực bảo vệ con, không để cho con bị thương tổn…”
Bước đi, cô đi đến cửa chính, từ trước đến nay bước chân của cô chưa từng nhẹ nhàng, cho đến nay áp lực trên người cô luôn gia tăng, nhưng hiện tại toàn bộ đã trở thành hư không.
Cô không nhịn được bước nhanh hơn, giống như bươm bướm nhỏ nhẹ nhàng bay múa, vui vẻ bay khỏi cánh cửa nhà tù vẫn luôn vây hãm lòng cô, cô vì mình cộng thêm cánh cửa cửa nặng nề.
Chân xinh xắn sắp bước qua cánh cửa kia, ca