Tác giả: An Tĩnh
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/656 lượt.
hích một chút với Thư tiểu thư không?" Bởi vì quan
Ai cho anh lên giường 5.2
hệ của mình mà làm anh cùng bạn gái trở mặt, Đỗ Linh Lan cảm thấy vô cùng đau lòng.
“Chúng tớ đã không sao, hơn nữa hôn lễ vẫn sẽ tiến hành theo kế hoạch.” Nhắc tới việc ấy vừa làm mình thích vừa không biết làm thế nào với tiểu nữ nhân kia, Dương Mặc Phi lộ ra một vẻ mặt cưng chiều, thấy thế Đỗ Linh Lan chỉ cảm thấy thật tốt quá.
“Khi đó Thư tiểu thư hiểu lầm, các cậu còn gây gổ, tớ thật sự sợ mình hại các cậu, thật may là hiện tại không sao.”
“Linh Lan, Lạc Đình sẽ đến.” Ngay lúc cô thở ra một hơi, Dương Mặc Phi chợt nói, cô nghe được đột nhiên ngẩn ra.
“Thật ra thì trong khoảng thời gian này, cậu ấy vẫn luôn tìm cậu, nhưng chúng tớ không có ai nói cho cậu ấy biết.” Cái này “Chúng tớ, là Dương Mặc Phi chỉ mình cùng với Long Triều, bọn họ đều biết cô ở trong trấn nhỏ này, nhưng bọn họ chưa bao giờ nói với Hàn Lạc Đình nơi cô ở, thậm chí phái người ở dưới lặng lẽ che giấu tin tức của cô.
Bởi vì hai người bọn họ nhất trí cho là, Đỗ Linh Lan chịu nhiều đau khổ như vậy, Hàn Lạc Đình cần chịu chút dạy dỗ, nhưng nhìn cái người đàn ông giống như thần một mình không gì thắng nổi, vì cô mà ngày càng tiều tụy, cho dù che giấu khá hơn nữa, cũng không cách nào lừa gạt cậu ta, nói thật ra làm người anh em Dương Mặc Phi này, cũng vì vậy mà cảm động.
Thiếu sự cản trở của anh cùng với Long Triều, Hàn Lạc Đình lập tức tìm được Đỗ Linh Lan, hơn nữa không phải ngoài ý muốn, bây giờ Hàn Lạc Đình đang trên đường chạy tới đây.
Đây là Long Triều mới vừa điện thoại nói với anh, Long Triều nói cho anh biết, quan trọng hơn là, Long Triều cảnh báo anh phải cẩn thận một chút, bởi vì Hàn Lạc Đình biết hai người bọn họ cản trở, bây giờ mới có thể đến mới tìm được Đỗ Linh Lan sau đó giận đến đánh Long Triều một quyền, hơn nữa còn ngay trước mặt mọi người trong Long Gia, nếu như không phải là giận điên lên, Hàn Lạc Đình tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Tay nhỏ bé xoa bụng dưới, cơ thể cô cứng ngắc mới chậm rãi thả lỏng lại, “Mặc Phi, tớ không muốn nghe.” Giọng nói kiên định, một chút nói dối hoặc là lừa mình dối người cũng không có.
Tất cả chuyện có liên quan đến Hàn Lạc Đình, Đỗ Linh Lan đều giống như không muốn lắng nghe, cô đã đóng cánh cửa lòng mình lại, khóa thật chặt, cho nên Hàn Lạc Đình không có cách nào chi phối cảm giác cùng với suy nghĩ của cô.
“Tớ biết rõ cậu không muốn nghe, nhưng cậu thật sự không có ý định cho đứa nhỏ trong bụng cơ hội có một gia đình hoàn chỉnh?” Bà mẹ đơn thân không dễ làm, hơn nữa bên cạnh cô không có ai chăm sóc cô, làm người khác rất lo lắng.
“Bảo bảo có tớ.” Bốn chữ ngắn ngủn, đã nói cho Dương Mặc Phi quyết tâm của cô.
Cô lần nữa tự nói với mình, đây là quyết định tốt nhất của cô, cô cùng đứa bé có thể rất hạnh phúc sống qua ngày, bên cạnh cô, người ở trấn nhỏ này không phải rất quan tâm cô, rất chăm sóc cô sao?
Dương Mặc Phi lo lắng chuyện không đâu, cô sẽ chứng minh cho anh thấy.
“Thật sao? Nhưng tớ cho là có người không đồng ý.” Ngẩng đầu, nhìn về phía máy bay trực thăng kia đang từ xa bay tới, môi Dương Mặc Phi nâng lên, cười cười nói. (A.... máy bay trực thăng kìa, Nam cũng muốn đi!)
Khá lắm, thật sự ngay cả một chút thời gian cũng không muốn chờ, đến máy bay trực thăng cũng mang ra.
Ban đầu Đỗ Linh Lan không biết Dương Mặc Phi là có ý tứ gì, cho đến rầm rầm rầm máy bay trực thăng dần dần đến gần, một bóng người nhanh nhẹn nhảy xuống từ lúc máy bay trực thăng sắp đáp xuống, vững vàng đứng trên mặt đất, cơ thể cô lần nữa cứng đờ, con ngươi co rút lại.
Thân hình quen thuộc kia, gương mặt quen thuộc, nếu không phải là Hàn Lạc Đình, còn ai vào đây?
Anh sải bước đến gần cô, đứng lại ở trước mặt cô, đầu tiên đôi mắt đen sắc bén nhìn từ trên xuống dưới, tỉ mỉ kiểm tra Đỗ Linh Lan, xác định cô không có ít hơn cái tay, thiếu cái chân, và ở trên bụng đã nhô ra của cô lưu luyến một lát, anh chuyển hướng nhìn về phía Dương Mặc Phi bên cạnh cô.
Hàn Lạc Đình còn không có hành động, Dương Mặc Phi lớn tiếng dọa người giơ túi trong tay lên, “Đồ trên tay của tôi là Linh Lan muốn ăn, cậu nghĩ tôi đánh ngã bọn họ?”
Đôi mắt đen nguy hiểm nhíu lại, rồi sau đó đoạt lấy cái túi trong tay Dương Mặc Phi, thay thế đứng ở bên cạnh Đỗ Linh Lan.
Đỗ Linh Lan nhíu mày lại, có chút khó có thể tin nhìn chằm chằm Hàn Lạc Đình, rõ ràng là một thân quần áo màu đen, trên tay lại cầm mấy túi nhựa, thấy thế nào cũng không được tự nhiên.
“Ở nơi đó?” Nhưng mà anh một chút kỳ cục, hoặc cảm giác không được tự nhiên cũng không có, tự làm ngơ nhìn về phía cô, rất tự nhiên hỏi, ý tứ của anh rất rõ ràng, anh muốn thay cô cầm những đồ này về nhà của cô, về phần sau sẽ làm những thứ gì, Đỗ Linh Lan còn không biết.
Hàn Lạc Thần ý đồ bất minh, nhưng cô đoán tám chín phần là vì bảo bảo trong bụng của cô, cho nên không trả lời, thà rằng đứng ở dưới ánh nắng chói chang giằng co cùng anh.
Phụ nữ mang thai sợ nóng, tất cả mới đứng không bao lâu, trên trán của cô đã toát ra một viên lại một v