Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Cho Anh Lên Giường

Ai Cho Anh Lên Giường

Tác giả: An Tĩnh

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/657 lượt.

ể, anh cũng sẽ tìm được cô!
Anh thề!
Tiếng gà trống gáy vang dội, khiến Đỗ Linh Lan từ trong giấc mộng tỉnh lại.
Vừa tỉnh lại, đã nhanh chóng đặt đôi tay nhỏ bé lên bụng của mình, "Chào, tiểu bảo bối của mẹ." Cô ngớ ngẩn mà nói với đứa nhỏ trong bụng, nhưng đã từ lâu vào mỗi buổi sáng khi cô vừa tỉnh lại, đây là chuyện sẽ làm đầu tiên.
Niềm hạnh phúc như vậy, mặc dù ngớ ngẩn, mặc dù còn không có đáp lại, nhưng cô tin tưởng không lâu sau đó tiểu bảo bối của cô cũng sẽ bắt đầu dùng tiếng nói ngọt ngào lại ngây thơ để nói với cô:"Chào, mẹ".
Chỉ cần vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, bên tai của cô giống như đã nghe được âm thanh như thế rồi.
Xuống giường, rửa mặt xong, cô bắt đầu đi ra ngoài, đi đến khu chợ duy nhất trong trấn, dự định mua về một ít nguyên liệu tươi ngon lại dinh dưỡng, bồi bổ cho bảo bối cùng cơ thể bản thân.
"Tiểu Đỗ", sáng sớm dọc theo bên đường, tiếng chào hỏi tràn đầy tinh thần phấn chấn thế này liên tục vang lên.
Trong trấn nhỏ mọi người đều rất chất phác, biết cô là bà mẹ đơn thân, đại khái cho rằng cô không phải cái loại phụ nữ sẽ cùng người ta làm bậy, chẳng những không dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, mà còn đối với cô đặc biệt chăm sóc, hơn nữa những người kia biết cô là một cô nhi, sau này bên cạnh cũng không có ai có thể chăm sóc cô, đều sẽ ba không năm lúc muốn chồng của các chị ấy, con trai có rãnh rỗi, ở gần nhà cô một chút, để tránh lúc cô cần giúp một tay lại không có người đến giúp cô.(Có nàng nào hiểu ba không năm lúc là cái gì thì chỉ Nam với, xin đa tạ!)
Đỗ Linh Lan đáp lại bọn họ từng việc, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Cô trở lại trấn nhỏ này là một quyết định thật sự vô cùng đúng đắn, nếu như không phải như vậy, làm sao cô có thể hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh như vậy mà khắp nơi còn mang theo ấm áp?
Từ từ đi đến sạp rau, bà chủ sạp rau vừa thấy là cô, không kịp đợi cô mở miệng cũng đã nắm cái túi, bắt đầu kín đáo đưa cho cô rau dưa quý, trong miệng còn nhắc đi nhắc lại nói:"Tiểu Đỗ, phụ nữ có thai ăn nhiều rau chân vịt một chút, bổ khí! Còn nữa, bây giờ đang mùa cà chua chính, dùng để nấu trứng sốt cà chua là ngon nhất rồi! Trứng gà này là sáng sớm tôi đi lấy, bảo đảm tươi ngon, nhặt hai ba cái lại thành một túi, phần gọt xong là một phân.
"Cám ơn Trần thái thái, 50 đồng đủ chưa?" Đỗ Linh Lan nhận lấy túi, đưa tờ tiền giấy trước đây.
"Sao cần 50? 30 đồng là đủ rồi", Trần thái thái lấy tiền lẻ đặt ở trong lòng bàn tay của cô, "Cô đến chỗ Trương thái thái, tôi nghe ông ấy nói ông ấy giữ lại một con cá cho cô nấu canh, canh cá nha, bổ cơ thể nhất." Sau đó giống như đuổi con cừu nhỏ vội vàng thúc giục cô.
Đỗ Linh Lan ngoan ngoãn hướng sạp cá đi đến, mùi cá nồng nặc làm cô khẽ cau mày, có chút buồn nôn.
"Ai nha, Tiểu Đỗ nha, cô không sao chứ?" Giọng nói mang theo hương quê nồng đậm vang lên rất lớn, là ông chủ sạp cá Trương thái thái, ông mắt tinh nhìn thấy Đỗ Linh Lan cau mày, vội vàng bỏ khách lại chạy qua, kiểm tra cô từ trên xuống dưới, "Cái con này nha đầu, không thoải mái phải nói ra nha!"
Quan tâm ấm áp như vậy, cho dù người nào cũng không thể từ chối, "Trương thái thái, tôi không sao, thật, chỉ là phản ứng mang thai có chút mãnh liệt mà thôi."
"Xem trí nhớ của tôi đây! Tôi chỉ lo mang cá cho cô, tôi quên mất nơi này mùi tanh nặng" Trương thái thái dùng sức vỗ vỗ trán của mình.
"Không có. . . . . ."
"Cái con nha đầu này, thật là biết dụ dỗ mọi người." Trương thái thái hết lần này đến lần khác bắt cô đứng tại chỗ, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về phía gian hàng của mình, bằng tốc độ nhanh nhất mang cá xử lý tốt, còn rửa sạch sẽ, một chút máu cũng không có, bỏ vào trong túi, lúc này mới mang cá đi đến giao cho cô, "Đến đây, con cá này tôi đã giúp cô làm xong, cô trở về chỉ cần bỏ vào nồi là được, bên trong tôi còn để một ít thuốc bổ, phụ nữ mang thai có thể uống, lúc vợ tôi mang thai tôi cũng cho bà ấy uống cái này!"
"Cám ơn Trương thái thái, con cá này. . . . . ."
"Con cá này 20 đồng là được!"
Con cá này, nhìn cũng biết rõ là cá ngon, 20 đồng có thể ngay cả đuôi cá còn mua không nổi, dân trấn nhiệt tình, Đỗ Linh Lan không có cách nào từ chối, không thể làm gì khác hơn là nghĩ đến về sau làm cách nào để đáp lại.
Sang sạp trái cây, sạp thịt, các chủ sạp vừa thấy cô, cũng bằng giá tiền rẻ bán cho cô, còn tặng một chút, một chút quần áo, làm cho lúc cô rời khỏi chợ, hai tay đều đầy đồ.
Cô đi không có mấy bước, đồ trong tay đã bị người đoạt đi, cô kinh ngạc quay đầu lại, lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc, "Mặc Phi." Cô cười lên.
Cô chưa bao giờ nghĩ, cô bạn gái nhỏ của Dương Mặc Phi cũng lớn lên ở trong cái trấn nhỏ này, cho nên khi cô gặp Dương Mặc Phi ở chỗ này, cô thật sự rất vui mừng.
"Cậu nên tìm người cầm thay cậu." Dương Mặc Phi không cho là đúng lắc đầu một cái, " Bây giờ cơ thể của cậu không giống với trước kia, nên cẩn thận một chút."
"Tớ biết." Thật ra thì đồ không nặng một chút nào, chẳng qua là anh đang ngạc nhiên mà thôi, "Cậu và Thư tiểu thư đã xong chưa? Cần tớ lại đi giải t