Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

ta và Ninh Hằng tuỳ ý đi dạo trong Giang phủ trước.
Ta chẳng mấy hào hứng với việc thăm thú Giang phủ, nên lập tức kéo Ninh Hằng xuất phủ cùng ta du ngoạn.
Mấy ngày trước chỉ chăm chú phóng đi, phong cảnh ven đường cũng chẳng rảnh để thưởng thức, hiện giờ ở Giang Nam coi như đã ổn định, cũng nên thăm thú cẩn thận chơi bời thoải mái. Giang Nam như hoạ, vừa hay chính giữa mùa xuân, thảo trường oanh phi (cỏ mọc đầy chim oanh bay), dương liễu phất phơ, chim hót hoa nở, đẹp đến khó thể nói nên lời.
Câu này rất vừa lòng ta, ta nhanh chóng nhìn khắp xung quanh, thấy không có bóng người, thì nhanh chóng nghiêng đầu hôn trộm lên mặt Ninh Hằng, "Đầu gỗ, sau này chàng không được phép nhìn mặt cô nương khác, liếc mắt cũng không được."
"Được."
"Chỉ được thích một mình ta."
"Được."
"Không được phụ ta."
"Được."
Ta phát hiện chỉ có nam nhân như đầu gỗ này mới thích hợp với ta, mỗi lần nghe hắn nói “được”, trong lòng ta lại thấy thoải mái dễ chịu trước giờ chưa từng có. Ta cười tủm tỉm tiếp tục nói: "Ngày mai thành thân đi."

Ninh Hằng bất đắc dĩ nói: "Quán Quán, chờ một thời gian đi."
Ta thấy hơi nghi hoặc. Đối với ta mà nói, ba tháng thì rất dài. Nhưng mà đối với người muốn làm giàu trong vòng ba tháng, lại rất ngắn. Ta ngạc nhiên nói: "Đầu gỗ, chàng định làm gì?"
Ninh Hằng cũng cười nói: "Ta phát hiện một cơ hội buôn bán, nếu nắm giữ được thì chỉ cần trong vài ngày là có thể làm giàu. Hiện giờ thời cơ chưa tới, chờ đến lúc thời cơ thích hợp, ta sẽ nói rõ với Quán Quán."
Ta sững sờ. Ta vốn tưởng đầu gỗ chỉ biết hành quân đánh giặc, không ngờ còn có khả năng buôn bán.
Ninh Hằng cầm lấy tay ta, kiên định nói: "Quán Quán, ta nhất định sẽ để nàng mỗi ngày đều an nhàn, ta sẽ không để nàng phải chịu khổ."
Giờ Mùi một khắc chúng ta lên đến bờ, ta và đầu gỗ đi đến một thực quán (quán ăn) tên là Sơn Trân lâu, chúng ta gọi một bình trà Long Tĩnh cùng mấy món điểm tâm, ăn uống no rồi thì thưởng thức cảnh hồ bên ngoài, gió xuân thổi khắp, người ngồi bên cạnh lại là người trong lòng, hôm nay ta đúng là có gió xuân lại càng thêm gió xuân.
"Quán Quán, nếu nàng thích Giang Nam thích Thái Hồ, chúng ta sẽ mua một gian nhà ở gần Thái Hồ, ở lại Giang Nam định cư."
Ta chống cằm suy nghĩ, thật ra ta cũng không phải chưa từng nghĩ tới định cư lại Giang Nam. Giang Nam cách Kinh thành khá xa, mà phong cảnh như hoạ, dù xảy ra bất cứ vấn đề gì, cũng có Liên Dận và Nhạn Nhi giúp đỡ. Nhưng mà nguyên nhân ta lo lắng chính là vì Giang Nam quá tốt, cho nên đế vương các triều đại đều yêu thích Giang Nam.
Vạn nhất một ngày nào đó Hoàng đế hứng trí muốn đến Giang Nam, không may lại thấy ta và Ninh Hằng...
Ta rùng mình, ta vội vàng nói: "Chuyện này không vội, đợi chúng ta rời khỏi Giang gia rồi tính tiếp."
Đột nhiên, nghe thấy một trận ồn ào từ xa vọng tới, ta nâng mắt nhìn ra ngoài, là một đám thiếu gia công tử cười toe toét bước lên lầu. Đám công tử thiếu gia này đều có bộ dạng ba lăng nhăng, thực tế đang vây quanh một người nào đó, cách ăn mặc cao sang, ánh mắt ngả ngớn, bước chân phù phiếm (nhẹ nhàng như có như không), vừa nhìn qua đã biết là miệt mài quá độ. (gốc là túng dục quá độ: quan hệ quá độ)
Trong lòng ta khinh bỉ, ta thu ánh mắt lại, nhìn Ninh Hằng ngồi bên cạnh, thấy thoả mãn đến không thể thoả mãn hơn nữa. Vẻ ngoài tuấn lãng tính tình vô cùng tốt yêu ta như bảo vật trân quý, nam nhân như vậy đúng là có đốt đèn lồng soi cũng không tìm thấy.
Ta cười khanh khách rót chén trà Long Tỉnh cho Ninh Hằng, "Đầu gỗ, lát nữa chúng ta đi đâu nữa?"
Ninh Hằng nói: "Nàng muốn đi đâu?"
"Ừm, ta nghe người ta nói ở Giang Nam có một ngôi miếu Nguyệt lão, rất linh nghiệm, chúng ta đến đó bái lạy đi." Từ trước đến giờ ta không tin chuyện quỷ thần, nhưng từ khi đầu gỗ trở thành người trong lòng, ta chỉ mong quỷ thần sẽ phù hộ ta và đầu gỗ trường tương tư thủ, bạch đầu giai lão (Cầm tay nhau, cùng nhau hạnh phúc đến già).
Lúc này, đám công tử thiếu gia kia không biết đang nói chuyện gì, mà bật cười ha hả, làm ta cũng thấy đau đầu. Ta định bảo Ninh Hằng gọi tiểu nhị đến tính tiền, thì chợt nghe thấy có người nói: "Ta nghe nói tỷ tỷ của ngươi là thiên hương quốc sắc đấy nha, lúc nào mới để chúng ta đến Giang phủ nhìn một cái?"
Ta sững sờ, lại nghe thấy có người nói: "Chương Sinh, tỷ tỷ của hắn có thiên hương quốc sắc cũng chẳng liên quan gì đến ngươi, ngươi đừng quên, tỷ tỷ của hắn đã hứa gả cho Tống Liên Dận."
Tỷ tỷ ở Giang gia hứa gả cho Liên Dận...
Đấy không phải là Nhạn Nhi sao? Ta giả bộ lơ đãng liếc qua, vừa đúng lúc người mà ta cảm thấy túng dục quá độ kia mở miệng nói: "Tỷ tỷ ta tư sắc bình thường thôi, còn không bằng cô nương ở Xuân Hương lầu. Ta với nàng ta từ nhỏ đã đối đầu rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy chán ghét. Đừng nhắc tới nữa, vừa nhắc tới ta lại thấy không thoải mái rồi."
Trong lòng ta lạnh ngắt, phụ thân ta chẳng lẽ không có mắt nhìn người đến thế, ăn chơi trác táng như vậy sao đáng giá để ta gả đi? Muốn ta gả cho người như vậy, còn không bằng đập đầu vào tường!