Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

vì tỷ mà đến."
Liên Dận nói: "Chuyện sát thủ Xuân Phong lâu, vừa rồi Lục Châu đã giải thích với đệ. Gần đây có người giả mạo sát thủ Xuân phong lâu, không ngờ Tam nương của Nhạn Nhi nương tử lại tìm tới Xuân Phong lâu giả, vì thế mới có chuyện hôm nay. Về phần sát thủ giả Xuân Phong lâu, tỷ tỷ không cần phải lo lắng, có người giả mạo Xuân Phong lâu, Xuân Phong lâu sẽ tự ra tay giải quyết."
Nhạn Nhi lại nói: "Tỷ tỷ, thật xin lỗi, muội không nên lừa gạt tỷ."
Cảm giác bị người ta lừa gạt tuy rất khó chịu, nhưng thái độ Nhạn Nhi coi như thành khẩn mà trước kia coi như đã cứu ta một mạng, ta cũng không muốn làm người tính toán chi li, nói: "Lần sau không được làm thế nữa."
Liên Dận nháy mắt với ta, ta khụ khụ, "Nhạn Nhi, muội cũng nên quay về Giang gia rồi."
Nhạn Nhi lại liếc nhìn Ninh Hằng, nàng nói: "Tỷ tỷ cùng Trữ đại ca hiếm khi tới Giang Nam, chi bằng đến nhà muội ở đi. Tỷ tỷ thu nhận muội lâu như vậy mà lại có ân tình với muội, bất luận nói thế nào, muội cũng tên tận lực làm chủ nhà để báo đáp ân tình tỷ tỷ."
Ta mỉm cười nói: "Cũng được."






Tay trái Nhạn Nhi bị thương, cho nên chúng ta quyết định ở lại khách điếm thêm một đêm, hôm sau mới đi Giang Nam. Chuyện sát thủ đã được giải quyết xong, Ninh Hằng cũng không còn lý do ngủ ở phòng ta. Nửa đêm, ta một mình nằm trên giường trằn trọc, thật là nhớ thân thể ấm áp của Ninh Hằng.
Con người đúng là lâu dần sẽ thành thói quen, ta đã quen Ninh Hằng mấy ngày nay ở cạnh, giờ Ninh Hằng vừa đi, mặc dù Ninh Hằng đã mua lò sưởi tay cho ta, nhưng ta vẫn không thể ngủ nổi, mắt hết mở rồi lại đóng, dù làm thế nào cũng không thấy buồn ngủ. Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, khoác áo choàng lên rồi nhẹ chân nhẹ tay lần mò đến phòng Ninh Hằng.
Không ngờ trên giường Ninh Hằng lại trống không, ta ngẩn người, nhìn khắp cả phòng cũng không thấy bóng dáng Ninh Hằng. Ta đang kinh ngạc muộn thế này Ninh Hằng còn đi đâu, thì cửa sổ đột nhiên bị đẩy ra.
Một bóng đen từ ngoài cửa sổ nhảy vào, ta sững sờ khẽ hỏi: "Đầu gỗ?"
"Quán Quán?" Ninh Hằng thắp nến lên, lúc này ta mới nhìn rõ Ninh Hằng mặc quần áo màu đen. Bình thường người mặc loại trang phục này lại còn nhảy từ cửa sổ vào chắc chắn không phải đi làm chuyện tốt, ta nhíu mày nói: "Chàng vừa đi đâu thế?"
Ninh Hằng bắt lấy ngón tay đang chọc của ta, hắn nghiêm túc nói: "Quán Quán, ta sẽ không phụ nàng."
Ta nhớ trước kia Ninh Hằng cũng từng nói câu này, nhưng mà lại trừ ra điều kiện nếu không phản bội Hoàng đế. Ta híp mắt, "Hửm? Có thể phụ toàn bộ người trong thiên hạ cũng không phụ ta?"
Ninh Hằng gật đầu thật mạnh.
Ta cầm lấy tay hắn, đứng dậy, cả người bổ nhào vào ngực hắn, "Đầu gỗ, chàng phải nhớ kỹ những lời chàng nói hôm nay. Thà phụ mọi người trong thiên hạ chứ không phụ ta."
Tay Ninh Hằng vòng qua eo ta, hỏi: "Quán Quán sao lại ở trong phòng ta?"
Ta rầu rĩ nói: "Đầu gỗ vừa đi, ta không ngủ được." Ta dùng đầu cọ cọ ngực Ninh Hằng, "Haizz, nói thật, chúng ta chọn ngày lành thành thân đi. Cứ tiếp tục như vậy, thật sự không phải là biện pháp tốt."
Ninh Hằng trầm mặc, hắn xoa đầu ta, khẽ nói: "Quán Quán, cho ta ba tháng. Ba tháng sau, ta vẫn không thể cho nàng một cuộc sống đầy đủ, ta..."
Ta tức giận nói: "Chàng dám nói để ta đi thành thân với người khác, ta đâm chàng ngay lập tức!"
Ninh Hằng cười nhẹ nói: "Ta sao lại cam lòng để Quán Quán thành thân với người khác." Hắn ôm chặt ta, "Ba tháng sau, bất luận thế nào ta đều thành thân với nàng."
Ta nghĩ thầm có thể để Ninh Hằng không còn cố chấp là rất khó, ba tháng dù sao cũng đỡ hơn lời hẹn ước xa xôi nên gật đầu đáp ứng. Nhưng lúc trở về phòng nằm trên giường nhớ sự ấm áp của Ninh Hằng, ta lại hối hận. Trong vòng ba tháng những chuyện có thể phát sinh nhiều như sao sa, vạn nhất Ninh Hằng tự dưng nhớ lại những chuyện trước kia, chẳng phải là ta đây mất còn nhiều hơn được? Ta sờ lên bình sứ Lục Châu đưa, nghĩ thầm hay vẫn nên đợi quỳ thuỷ qua đi rồi nhanh rót cho đầu gỗ uống.
Ta Tô Cán không phải quân tử cũng không phải người tốt lành gì, giữ chữ tín gì đó có thể bỏ qua, dựa vào chính mình để giữ lấy những gì mình muốn mới là quan trọng.
.
Hôm sau, chúng ta bắt đầu lên đường đến Giang Nam. Dọc đường đi ta định nhanh hạ dược để tác thành chuyện tốt của mình và Ninh Hằng, nhưng mà người tính không bằng trời tính, đường tới Giang Nam, ngồi xe mệt nhọc, hơn nữa thân thể ta vốn yếu đuối, chỉ cần mệt nhọc là bị nhiễm phong hàn, nên đành hữu tâm vô lực. (có tâm thực hiện nhưng không có sức lực để làm)
Sau khi đến Giang Nam, Liên Dận cáo từ chúng ta, nói là phải về Tống gia một chuyến. Sau đó hắn lại nói ngon nói ngọt dỗ dành Nhạn Nhi xuống xe ngựa, ở bên ngoài nhỏ giọng thầm thì gì đó với nàng ấy. Lúc Nhạn Nhi quay vào trong xe ngựa, thì sắc mặt rất không tốt.
Ta nghĩ tên Liên Dận này muốn chết hay sao mà nói mấy lời ngả ngớn làm Nhạn Nhi bực bội. Hai người này đúng là một đôi oan gia, ta trêu ghẹo: "Nhạn Nhi, muội với Liên Dận định lúc nào mới thành