Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

nàng lo lắng nói: "Thái hậu, biện pháp này cũng làm sao? Nếu không cẩn thận..." Nàng dừng lại.
Ta nói: "Không sao. Lúc nữa ngươi hô to một chút là được."
Kỳ thật, ta cũng sợ chết. Nhưng mà nếu lúc này không mượn nhảy hồ để đẻ non, sớm hay muộn Hoàng đế cũng sẽ chỉnh chết ta. Chỉ là đằng nào cũng chết thì chết trước đi, ta đây là sớm làm thì sớm giải thoát.
Cứ theo dự tính của ta, đợi ta nhảy xuống, Nhạn Nhi sẽ hô to. Thuyền ta đi với thuyền Hoàng đế đi cách nhau cũng không xa lắm, chỉ cách có một trượng (1 trượng = 10 thước).Nhất định sẽ có người nhảy xuống cứu ta lên, nếu thật sự không có người nào, Nhạn Nhi cũng sẽ cứu ta lên. Nói tóm lại, bất kể thế nào, mạng này của ta cũng không mất được.
Ta hít sâu một hơi, lấy tư thế tráng sĩ đoạn(chặt) cổ tay nhảy xuống.
Tùm một tiếng, nước hồ thoáng chốc đã ngập trong miệng trong mũi ta, ta loáng thoáng nghe được tiếng Nhạn Nhi kêu —— "Người đâu, người đâu, Thái hậu rơi xuống nước! Thái hậu rơi xuống nước!"
Bản năng muốn sống làm ta không ngừng giãy giụa trong nước, chẳng qua trong kế hoạch mà ta cho là chu toàn ấy, lại giống như lần trước tính nhầm mất một bước. Lần trước là Ninh Hằng, lúc này là ta đánh giá quá cao thể lực chính mình.
Ta chỉ biết qua vài lần ngụp lặn, cả người bị trầm xuống nước. Nước hồ lạnh như băng từ bốn phương tám hướng tiến vào cơ thể ta, ý thức dần dần trở nên mơ hồ.
Đột nhiên, ta cảm thấy một chút ấm áp phủ trên môi, một bàn tay cực nóng gắt gao dán sát vào eo ta, ta gian nan mở mắt, kỳ thật ta thật sự không nghĩ rằng, người cứu ta sẽ là Ninh Hằng.






Một Trung thu yến êm đẹp chỉ vì ta mà làm người ngã ngựa đổ, ta mắt tròn xoe nhìn Ninh Hằng sau đó liền hôn mê bất tỉnh. Sau đó hoàn toàn mất đi ý thức, cho tới khi mở mắt ra, đã là đêm khuya ngày thứ hai. Cạnh giường có Như Ca cùng Như Họa đang đứng, các nàng mặt mày ủ rũ, mí mắt khép hờ.
Chắc là uống không ít nước hồ, yết hầu của ta thấy khô khốc, ta nuốt nuốt nước miếng, mở miệng khàn khàn nói: "Giờ nào rồi?"
Ta nói một câu làm bừng tỉnh Như Ca cùng Như Họa, các nàng hai người sắc mặt kích động, sau khi liếc nhìn nhau một cái, Như Họa vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, Như Ca rưng rưng nói: "Đã là giờ Sửu hai khắc rồi, nương nương người rốt cuộc cũng tỉnh lại, người đã hôn mê suốt hai ngày."
Giây lát sau, rèm che vén lên, nhiều người chạy vội tới bên giường ta, dẫn đầu là Hoàng đế cùng Thường Trữ, Thường Trữ cầm tay ta, thấp giọng nói: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Ta nhìn mắt Thường Trữ, nàng tóc tai hỗn độn, đôi mắt còn có tơ máu, nghĩ đến ta hôn mê hai ngày Thường Trữ nhất định là rất lo lắng. Ta lắc đầu.
Thường Trữ nhìn ta, lại nhìn Hoàng đế, cuối cùng vẫn đáp ứng. Ta lúc này trong lòng vạn phần áy náy, nếu Thường Trữ biết được đêm Trung thu mấy việc này đều là ta tự biên tự diễn, chẳng biết nàng còn nguyện ý nhận ta là tri kỷ nữa hay không.
Sau khi mọi người rời đi, ta nhìn cung điện trống trơn, trong lòng lại thấy trống rỗng. Ta đột nhiên nhớ tới Ninh Hằng, lúc nhảy hồ Ninh Hằng đã cứu ta, bất kể thế nào ta cũng cần phải tạ ơn hắn.
Vừa rồi cũng chẳng nhìn thấy hắn, chẳng biết có phải Hoàng đế thấy oa nhi ta không còn, liền không để Ninh Hằng làm nam hầu của ta nữa.
Ta nhẹ vuốt cánh môi khô ráo, trong đầu lại nhớ lại nụ hôn trong hồ. Ninh Hằng đôi môi mềm mại ấm áp, so với đồ điểm tâm mỹ vị ngày thường, đúng là quá hút hồn. Ta bỗng cảm thấy hai má khô nóng, như là có lửa thiêu đốt.
Mấy ngày tiếp theo, người trong Phúc Cung đều rất cẩn thận, toàn bộ những đồ đạc vật phẩm liên quan đến hài tử đều bị đem đi. Vì để cho Hoàng đế tin tưởng, ta đành bày ra bộ dạng buồn bực không vui, mỗi ngày cứ đúng giờ ngóng nhìn ra bầu trời bên ngoài, phần lớn thời gian là ngồi ngây người.
Thường Trữ mỗi ngày đều đến gặp ta, Hoàng đế cũng mỗi ngày đều đến thăm ta, Thái y cũng mỗi ngày đến bắt mạch, ngay cả Thẩm Khinh Ngôn cũng đến đây một lần, chỉ duy nhất không thấy Ninh Hằng tới.
Ta cuối cùng nhịn không được, mở miệng hỏi Nhạn Nhi: "Sau hôm ta nhảy hồ, Ninh Hằng thế nào rồi?"
Nhạn Nhi nhỏ giọng nói với ta: "Ninh đại tướng quân sau khi biết Thái hậu đẻ non, tự trách không thôi. Vài lần ta thấy Ninh đại tướng quân đứng bồi hồi ngoài Phúc Cung, cũng không dám tiến vào."

Ta ngạc nhiên, "Hắn tự trách cái gì?" Ta nhảy hồ đẻ non, việc này can hệ gì với Ninh Hằng chứ, Ninh Hằng hắn có gì mà tự trách?
Nhạn Nhi lại nói: "Ta đoán Ninh đại tướng quân chắc đang nghĩ mình không bảo hộ Thái hậu chu toàn, cho nên tự trách không thôi."
Xem ra Ninh Hằng quả thật không biết oa nhi trong bụng ta là giả, ta suy tư một lát, quyết định triệu Ninh Hằng đến. Ninh Hằng đã cứu ta một lần, ta cũng phải hồi báo hắn một lần, không nên để cho hắn tự trách nữa.
Lúc Nhạn Nhi hỏi ta nguyên nhân triệu hồ, ta trầm ngâm, cười nói: "Ai gia triệu hồi nam hầu cũng cần nguyên nhân sao?" Dừng lại, ta chợt thấy không ổn, Ninh Hằng người này da mặt quá mỏng, ta lấy cớ này triệu hắn, chắc chắn hắn còn