Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

n ngày đó từng câu, từng chữ đều là thật."
"Ừm? Câu nào?"
Hắn hai má hồng lên, "Trí Viễn đối với Thái hậu nhất kiến chung tình."
"Nhất kiến chung tình đúng là một từ hay." Ta dừng một chút, nói: "Vậy nếu một ngày, ai gia cùng bệ hạ đều rớt xuống sông, ngươi sẽ cứu ai?"
Ninh Hằng giật mình thất thần, hắn nâng mắt nhìn ta. Qua một hồi lâu, hắn nói: "Cứu Thái hậu."
"Ồ?" Ta nhíu mày, "Tại sao?"
Hắn đáp: "Bệ hạ biết bơi."
Ta cứng đờ người.
Ninh Hằng lúc này vẫn cố chấp nói: "Thái hậu vẫn nên tuyên Thái y đến xem đi."
Ta bất đắc dĩ, đành nói: "Theo ý ngươi vậy."
Ta đúng là không hiểu Ninh Hằng, lúc đầu là nghĩ hắn làm thế vì Hoàng đế phái tâm phúc tới giám thị nhất cử nhất động của ta ta, nhưng mấy ngày nay ở chung, Ninh Hằng đối với ta có thể nói ngàn y trăm thuận (chuyện gì cũng theo, muốn gì được nấy), mọi chuyện đều quan tâm, rất cẩn thận. Ninh Hằng tướng mạo tuy là không bằng Thẩm Khinh Ngôn, cũng không tao nhã nho nhã như Thẩm Khinh Ngôn, nhưng so với Thẩm Khinh Ngôn, Ninh Hằng lại là một tuấn lang quân.
Thường Trữ từng nói với ta, nàng sở dĩ đối với Phò mã tình cảm sâu nặng, cũng là vì lúc Phò mã không biết thân phận công chúa của nàng, nhưng vẫn chiếu cố nàng tận tình suốt hơn một tháng. Nàng cảm động, cho nên nàng có làm liều cũng muốn Phò mã này.
Thường Trữ trước khi lấy chồng, còn cười dài nói với ta: "Quán Quán nha, nữ nhân một khi đã cảm động, sẽ yêu luôn nam nhân đó."
Ta nâng mắt lên đụng phải ánh mắt ôn nhu của Ninh Hằng, trong đầu lại nhớ lại lời Thường Trữ nói, sắc mặt lập tức biến đổi, lạnh giọng nói với Ninh Hằng: "Ngươi đi ra ngoài."
Ninh Hằng hơi sửng sốt.
Ta xoay người, âm thanh lạnh lùng nói: "Ai gia bảo ngươi đi ra ngoài, ngươi có nghe hay không?"
Ninh Hằng lúc này mới đáp lời "Dạ" .
Ta buông tiếng thở dài, sau khi Ninh Hằng rời đi, tâm tư của ta rối loạn. Vừa rồi cũng chẳng biết ta mắc bệnh gì, sắc mặt đang êm đẹp lại biến đổi. Cũng may Ninh Hằng là một quả hồng mềm, ta có làm gì hắn cũng sẽ không tức giận.
Ta xoa xoa thái dương, cảm thấy ta đúng là nên sớm đẻ non, sau đó danh chính ngôn thuận đem Ninh Hằng đuổi đi. Còn tiếp tục thế này nữa, ta cũng chẳng biết biến thành cái dạng gì.
Qua mấy ngày nay, ta bỗng nhiên phát hiện bụng của ta đã xẹp như cũ, bước chân cũng rất thoải mái, có vẻ toàn bộ bệnh trạng có hỉ mạch đã hoàn toàn biến mất. Có vẻ nguyên nhân là ta ngừng uống "thuốc dưỡng thai" kia. Cũng may lúc trước bụng lộ ra cũng không rõ, hơn nữa ngày thường ta đều thích mặc váy dài tay áo rộng, rộng thùng thình, không tới gần sát nhìn thì cũng khóc phát giác được.
Mấy ngày nay nghĩ biện pháp, vừa vặn đúng lúc tới Trung thu, cứ theo quy định trong cung, hôm đó sẽ có Trung thu yến (tiệc Trung thu). Ta triệu tới Lễ bộ thượng thư, đem địa điểm tổ chức Trung thu yến từ Ngự hoa viên chuyển tới hồ Hàm Quang.
Lần trước ngã bậc thang không thành, nên lần này ta nhảy hồ. Lúc này thời tiết se lạnh, cũng không lạnh lắm, ngâm người trong hồ nước, cùng lắm cũng chỉ cảm mạo mấy ngày. Nhưng cái thai giả này nếu còn giữ lâu ngày, nhất định sẽ làm Hoàng đế nghi ngờ. Trước lúc đó, ta ra tay trước vẫn tốt hơn.
Hôm Trung thu yến, các quan lại triều thần từ ngũ phẩm trở lên đều tới tham dự, Thường Trữ cũng cùng Phò mã của nàng đến, Thường Trữ bụng đã là lộ ra rất rõ ràng, có thêm Phò mã trước sau che chở, hai người mặc quần áo cùng màu, khuôn mặt Thường Trữ lộ ý cười trong suốt.
Trong lòng ta thấy vui mừng.
Bên hồ Hàm Quang có hai chiếc thuyền, một thuyền là để Hoàng đế cùng các triều thần ngắm hồ, một chiếc thuyền khác là để nữ quyến(người trong nhà quan lại) đi. Ta với Thường Trữ cùng nữ quyến lên thuyền, trên thuyền có bàn ăn rất dài, trên bàn đều là những món ngon Trung thu.
Sau khi ta đụng đũa, những người khác mới bắt đầu cầm đũa. Ta không dám ăn nhiều, lướt qua một lượt rồi ngừng, tới lúc nhảy hồ, ăn nhiều lúc đó lại nôn ra hết thôi.
Ta dừng ăn, những người khác cũng không dám ăn tiếp. Ta cười nhẹ, "Không cần nệ lễ nghi, mọi người cứ tiếp tục dùng đi."
Ta đứng lên, nháy mắt với Nhạn Nhi, Nhạn Nhi liền tới đỡ lấy ta, "Bên ngoài cảnh rất đẹp, ai gia ra ngoài ngắm trăng." Thường Trữ liếc mắt nhìn ta, có vẻ cũng chuẩn bị đứng dậy, ta vội vàng nói: "Thường Trữ ngươi đang có thai trong người đừng để trúng gió, Phò mã nhà ngươi vừa rồi còn khẩn cầu ai gia không để ngươi ra ngoài hứng gió xong."
Phò mã chính là tử huyệt của Thường Trữ, nói xong Thường Trữ không dám động đậy nữa.
Ta cuối cùng mới thở phào, nếu Thường Trữ không nghe theo, ta có muốn nhảy hồ cũng không được. Bốn người Như Ca các nàng có vẻ cũng định theo, ta thanh âm ôn nhu nói: "Các ngươi không cần theo, có Nhạn Nhi một người là đủ rồi. Hôm nay lâu lâu mới tới ngày hội, các ngươi cứ nghỉ ngơi thoải mái đi."
Ta cùng Nhạn Nhi ra khỏi khoang thuyền, đứng trên sàn thuyền, hồ Hàm Quang trong đêm, gió lạnh thổi đến, giữa hồ trăng tròn phản chiếu, nước gợn lăn tăn, đẹp không sao tả xiết. Chỉ tiếc, ta đang muốn nhảy xuống hồ.
Nhạn Nhi cũng biết ý định của ta,