XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

au khi về cung cho ta biết quyết định của nàng." Hoàng đế gật đầu, "Cứ thoải mái mà ra quyết định. Thái hậu đi nghỉ đi, trẫm đi phê duyệt tấu chương."
Dứt lời, Hoàng đế cười mỉm rời đi.
Ta lúc này mới sờ sờ sau lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ướt đẫm cả xiêm y. Hoàng đế hôm nay đến đây nói mấy lời này, rốt cuộc là có ý gì. Hoàng đế này đúng là càng lớn tâm tư càng sâu xa khó dò, so với trước đây đáng yêu, đôi mắt đen trong suốt long lanh, còn bây giờ nhìn vào mắt của Hoàng đế, thâm sâu không lường được, dù người khác có nghĩ đến nát óc cũng không đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì, dù sao chỉ so đôi mắt, ta cũng đã thua hoàn toàn rồi.
Mà Hồng thái úy này đúng là làm người ta cực kỳ oán hận, Thẩm Khinh Ngôn đã nói tạm thời không lấy vợ, Hồng thái uý này không biết ăn gan hùm mật cáo gì, lại dám tới xin Hoàng đế chỉ hôn. Nữ nhi của hắn dù có là tiên nữ hạ phàm cũng không xứng với giấc mộng trong lòng ta. Nhưng mà Thẩm Khinh Ngôn không cự tuyệt với Hoàng đế, thật ra cũng trong dự đoán của ta, nhưng Hoàng đế để ta quyết định lại nằm ngoài dự đoán.
Ta xoa xoa thái dương, trong lòng cực kỳ mệt mỏi. Hiện giờ nam nhân làm phiền lòng ta thật không ít, Ninh Hằng, Thẩm Khinh Ngôn, lại còn cả Hoàng đế, ta đi núi Trọng Quang một chuyến, không biết có sinh ra chứng bệnh khác nữa không đây.
Dù sao cũng may đêm nay Ninh Hằng không tới Phúc Cung, chắc là đang bắt đầu chuẩn bị đi nghênh đón quân vương nước láng giềng. Kỳ thật ngẫm kỹ lại tới núi Trọng Quang cũng không phải là ý tồi, nói không chừng sau khi đi núi Trọng Quang trở về, tình cảm không nỡ buông tay của ta đối với Ninh Hằng có thể sẽ biến mất..
Buổi tối trước khi đi núi Trọng Quang, Hoàng đế tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở Phúc Cung. Trong tiệc cũng chỉ có ba người, ta, Hoàng đế, còn có Ninh Hằng. Cũng chẳng biết có phải vì có Hoàng đế ở đây không, mà Ninh Hằng lại biến trở về đại tướng quân không nói cười tuỳ tiện như lúc trên triều, một mực yên lặng dùng bữa. Ta trong người có phiền não, cũng chẳng nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đáp vài câu, ngược lại Hoàng đế cừ từ tốn chậm rãi nói.
Thực ra Hoàng đế chắc cũng thấy khó chịu, hắn thích Ninh Hằng, Ninh Hằng lại thích mẫu hậu trên danh nghĩa của hắn, quan hệ mọi người thật là lộn xộn.
Từ điểm này, ta lại muốn tạo cơ hội cho Hoàng đế với Ninh Hằng, ta nhìn một vòng các món ăn trên bàn, nói: "Món ngó sen dấm đường này mùi vị không tệ, bệ hạ với Trí Viễn ăn thử đi."
Món ngó sen dấm đường này gần chỗ ta nhất, Ninh Hằng muốn ăn thử thì phải đứng dậy gắp, nếu Hoàng đế biết tranh thủ cơ hội, chắc chắn sẽ gắp cho Ninh Hằng. Nhưng mà Hoàng đế đúng là không hiểu phong tình gì hết, hắn tự gắp cho mình ăn, sau khi ăn thử xong, thì cười mỉm nói: "Đúng là không tồi."
Ninh Hằng nâng mắt nhìn nhìn món ngó sen dấm đường này, rồi lại cúi đầu.
Đã làm người tốt thì phải làm đến cùng, "Ơ, món ăn này cách Trí Viễn hơi xa, bệ hạ..." Ta nói ra lời này đã quá rõ ràng rồi, nếu Hoàng đế nghe xong vẫn không hiểu, ta đây thật sự là hết cách.
Hoàng đế chung quy cũng không phải là Ninh Hằng đầu gỗ, hắn nghe hiểu ra ý tứ của ta, nhìn ta thật sâu sau đó, cầm đũa gắp một miếng ngó sen dấm đường đưa tới bát Ninh Hằng, Ninh Hằng nói: "Tạ ơn bệ hạ."
Ta có phần vui mừng, lúc này chỉ trong phút chốc Ninh Hằng nâng mắt nhìn ta, ta sững sờ, ánh mắt kia của hắn chứa rất nhiều thâm ý.
Sau khi kết thúc bữa tiệc, Hoàng đế với Ninh Hằng cùng rời đi. Ta vẫn đang nghĩ tới ánh mắt vừa rồi của Ninh Hằng, suy nghĩ hồi lâu, cũng chẳng nghĩ ra được duyên cớ. Nhạn Nhi bên cạnh giúp ta cởi áo, hình như thấy ta không yên lòng, nên hỏi: "Thái hậu đang suy nghĩ gì vậy?"
Nhạn Nhi không thể so với Như Ca Như Họa Như Vũ Như Thi các nàng, Nhạn Nhi là người của ta, mà bốn người các nàng là người của Hoàng đế, nên ta nói chuyện với Nhạn Nhi cũng không cần chú ý nhiều, ta nói: "Hôm nay lúc tiệc tối, ngươi có nhìn thấy ánh mắt của Ninh Hằng nhìn ta không?"
Nhạn Nhi dừng động tác, một lát sau, nàng mới nói: "Thái hậu nói tới ánh mắt của tướng quân đầu gỗ sau khi tạ ơn bệ hạ sao?"
Ta gật đầu.
Nàng cười nói: "Đầu gỗ tướng quân chắc chắn là ghen rồi, Thái hậu người đẩy tướng quân đầu gỗ vào tay Hoàng thượng, đầu gỗ tướng quân không ghen sao được?" Nhạn Nhi che miệng cười cười, ta trừng mắt nhìn nàng, nàng mới tiếp tục giúp ta cởi áo.
Sau đó, Nhạn Nhi hỏi ta: "Thái hậu tối nay muốn nghe cái gì?"
"Sáo đi, bảo Như Thi thổi một khúc nhạc vui vui một chút."
Nhạn Nhi đáp một tiếng "Dạ", rồi lui ra ngoài. Đợi ta nằm lên giường xong, tiếng sáo của Như Thi ở bên ngoài cũng bắt đầu vọng đến. Ta đột nhiên nhớ tới Ninh Hằng, cũng chẳng biết hắn học sáo đã học tới đâu rồi.
Kỳ thật đêm hôm đó lúc Ninh Hằng nói vì ta mà học sáo, ta lúc ấy thực sự cảm động muốn bổ nhào vào ngực Ninh Hằng cọ cọ. Nhưng mà, ta cùng Ninh Hằng chung quy vẫn không phải là người có cùng lập trường.
Tình cảm không nên có này tốt nhất nên sớm quên đi.
Tiếng sáo của Như Thi nhẹ nhàng vọng tới tai ta, một khúc nhạc ta chưa từng nghe thấy, êm dịu nhẹ nhàng như nư