Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

đành với Thẩm Khinh Ngôn, không thể thờ ơ với Ninh Hằng, toàn bộ tâm tư khó chịu của ta toàn bộ đành đổ hết lên đầu cung nữ này vậy.
Ta bước nhanh hơn, tiếng sao lung tung lộn xộn ngày càng gần. Rốt cục, đã nhìn thấy một bóng đen đứng cách đó không xa, ta nhìn chăm chú, bờ vai rộng, dáng người thon dài, nếu không phải vì tiếng sáo kinh khủng này, đây chắc chắn có thể coi là bức tranh tuyệt mỹ.
Chỉ có điều, bóng lưng này cũng thật quen thuộc.
Ta đang định tới gần hơn nhìn cho rõ, không cẩn thận dẫm phải cành cây, phát ra tiếng vang không nhỏ, tiếng sáo ngừng lại, một thanh âm lạnh lùng vang lên —— "Ai?"
Cũng chẳng biết có phải là ý trời hay không, hình như mỗi lần ta rình coi Ninh Hằng, hắn đều phát hiện ra, lần trước là hắn tắm rửa, lần này lại là hắn thổi sáo. Tuy tiếng sao này có đôi chút khó nghe.
Ta thở dài, nói: "Trí Viễn, ngươi nghĩ ai gia là ai?"
Ta một tay nhắc váy, đi đến trước mặt Ninh Hằng.
Tay phải Ninh Hằng nhanh chóng rụt lại sau lưng, có chút không tự nhiên nói: "Ra là Thái hậu."
Ta chẳng cần nhìn cũng biết hắn giấu cây sáo sau lưng, ta biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi: "Ngươi giấu cái gì sau lưng vậy?"
Hắn ho khụ khụ hai tiếng, hai má đã bắt đầu hồng lên.
Ta cười nói: "Vừa rồi hình như ta nghe thấy có người đang thổi sáo, không biết Trí Viễn có nghe thấy không?"
Hắn khụ tiếng nữa, "Đã là canh ba, Thái hậu sao lại tới đây?"
Ta chớp chớp mắt, nói: "Ai gia nằm mơ thấy thần tiên tấu nhạc, kết quả là đi theo âm thanh tới được chỗ này."
"Thái hậu đừng giễu cợt." Ninh Hằng thần sắc quẫn bách, tay phải đưa ra, một cây sáo ngọc nằm yên trong tay hắn, "Trí Viễn không rõ âm luật, mới chỉ bắt đầu học thổi sáo, quấy nhiễu giấc ngủ của Thái hậu, Trí Viễn tội đáng chết vạn lần."
"Ồ? !" Ta nhíu mày, "Trí Viễn thật là hăng hái."
Mặt hắn đã thành đỏ hồng, "Đã mấy ngày nay Thái hậu hình như không vui vẻ, Trí Viễn biết Thái hậu yêu thích tiếng sáo, nên cố gắng học để đổi lấy nụ cười của Thái hậu." Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, thanh âm trầm thấp nói: "Trí Viễn nếu đã thích một người thì sẽ không muốn nàng mặt ủ mày chau, chỉ mong nàng lúc nào cũng có thể cười vui, không lúc nào sầu muộn."
Lời tâm tình này của đầu gỗ cũng cảm động chẳng kém lời của Thẩm Khinh Ngôn, ta cười nói: "Những lời này ngươi học từ chỗ nào vậy? Đã dụ dỗ được mấy cô nương rồi?"
Ninh Hằng sửng sốt, vội vàng giải thích: "Không có, một người cũng không. Những lời này đều là thật tình." Dừng lại, hắn nói: "Mấy câu sau là học từ thoại bản." (Thoại bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này)
"Hử? Thoại bản gì?"
Ninh Hằng khụ khụ, nói: " 《Phong hoa bảo giám 》."
Ta không nể mặt chút nào cười sặc sụa, 《Phong hoa bảo giám 》 thoại bản này ta đã từng coi qua, là chuyên để cho những cô nương chưa lấy chồng xem, đại khái là nói tới một đôi vợ chồng son. Ta cứ tưởng tượng Ninh Hằng một đại nam nhân đang cầm sách cho một tiểu cô nương, thì nhịn không được bật cười.
Ninh Hằng lúc này nhìn ánh mắt của ta đã dịu dàng đi không ít, ánh mắt trong suốt ôn hoà có thể so với ánh trăng trên cao.
Ta nhất thời chẳng biết phải nói gì, liếc mắt nhìn sáo ngọc trong tay hắn, vươn tay cầm lên, ta thấp giọng nói: "Ngươi đầu gỗ này chỉ thích hợp với đao thương kiếm, làm sao thích hợp thổi sáo chứ?"
Ninh Hằng lặng im một lúc lâu, ta nâng mắt nhìn hắn, thấy khuôn mặt hắn có chút ảm đạm, lại nhịn không được nói thêm: "Ai gia dạy ngươi vậy."
Hắn ngạc nhiên.
Ta trừng mắt, "Ai gia lúc chưa lấy chồng nói gì thì nói cũng là một tiểu thư khuê các, cầm kỳ thư họa tất nhiên là đều tinh thông. Dạy người khác thổi sáo, tất nhiên là dễ như trở bàn tay. Chỉ sợ ngươi đầu gỗ, dạy mãi chẳng được thôi."
Hắn cười nói: "Tạ ơn Thái hậu."
Không thể không nói, Ninh Hằng ở phương diện âm luật nói quả thật là đầu gỗ, mới chỉ dạy hắn nhận biết cung thương giác trương vũ (ngũ âm trong nhạc cổ điển Trung Quốc) mà dạy cả nửa canh giờ, mà hắn học tới ướt đẫm mồ hôi. Dù sao, hắn học thật sự nghiêm túc, biểu tình cực kỳ chuyên chú.
Ta đem cung thương giác trương vũ năm âm thổi một lần, sau đó để Ninh Hằng theo đó mà thổi thử.
Ninh Hằng nhận lại cây sáo, môi chạm vào chỗ thổi sáo, dồn sức thổi, nhưng âm thanh còn xa mới bằng được ta. Ta nhíu mày, tới gần Ninh Hằng ấn ngón tay hắn vào lỗ sáo, lúc vừa chạm tới ngón tay ấm áp của hắn, thì ta mới ý thức được khoảng cách giữa hai người quá gần.
Ta nâng mắt, Ninh Hằng cũng nâng mắt, hai người nhìn nhau, ta lại nhớ tới tối hôm đó hôn môi trong hồ, đôi môi mềm mại của Ninh Hằng... Ta dời mắt ra chỗ khác, buông tay ra.
Ninh Hằng cũng buông cây sáo xuống, mặt đỏ không giống dạng gì nữa.
Nhất thời, tim ta đập như hươu chạy, xung quanh quá mức yên tĩnh, ta sợ Ninh Hằng sẽ nghe được tiếng tim đập của ta, đành phải nói: "Cây sáo ngọc này của ngươi đúng là không tồi, mua ở đâu vậy?"
Ninh Hằng thấp giọng nói: "Là bệ hạ ban cho."
Nghe thấy h


Polly po-cket