XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1784 lượt.

>Ta đã biết Nhạn Nhi từ đáy lòng đã nghiêng về phía Ninh Hằng,chỉ hận không thể đem ta buộc lên người Ninh Hằng.
Bỗng nhiên, Nhạn Nhi nuốt nước bọt, bộ dáng muốn nói gì đó lại thôi. Trong lòng ta biết chắc chắn không phải là chuyện tốt, khoát tay, nói: "Ngươi có chuyện gì cứ nói thẳng."
Nhạn Nhi mím môi, nói: "Thái hậu đêm qua người luôn gọi..." Nàng lén liếc ta một cái, "luôn gọi tên Thẩm Tướng."
Ta kinh ngạc, "Cái gì?"
Nhạn Nhi nói lại lần nữa, còn nói: "Mà lúc Thái hậu gọi tên Thẩm Tướng thì vẫn đang nắm tay Ninh đại tướng quân, sáng nay lúc nô tỳ đi vào, nhìn thấy tay Ninh đại tướng quân cũng đỏ lừ rồi."
Lần này đúng là cả thể diện cũng mất sạch luôn rồi, ta lại hỏi: "Đêm qua còn ai nghe được nữa không?"
Nhạn Nhi thấp giọng nói: "Thái hậu yên tâm, chỉ có nô tỳ và Ninh đại tướng quân."
Ta xoa xoa thái dương, bị Ninh Hằng nghe thấy, ta yên tâm làm sao được!
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cảm tạ các bằng hữu đã kiên trì tới chương này...
Chương này thực sự là rất khó viết. . .
Mắt của ta lúc này cũng không mở nổi nữa rồi . . . . Đặt lưng cái là ngủ luôn, sau khi tỉnh lại mới tiếp tục sự nghiệp sáng tác...
Chúc cho tất cả các Bá vương của ta mỗi ngày đều được ngủ đến lúc tự tỉnh lại! !






Sau khi uống thuốc toàn thân đổ mồ hôi, cảm thấy cả người dính dính, đúng là không thoải mái, nên bảo Như Ca Như Họa chuẩn bị nước ấm tắm rửa. Tắm rửa xong xuôi, cả người cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, bừng bừng sức sống.
Tinh thần thoải mái, ta nhớ tới Ninh Hằng, hắn đã chăm sóc ta cả một đêm, về tình về ý, ta cũng nên thật tâm cảm tạ hắn. Ta trầm ngâm một lát, vậy thì mở một bữa tiệc nhỏ đi. Ta bệnh nặng vừa khỏi, đồ ăn mặn cũng không được ăn nhiều, nghĩ một lúc, bảo Như Ca cùng Như Họa đi nấu mấy món chay, rồi sai Nhạn Nhi xuống núi tới các hộ nông mua mấy hũ rượu nếp, mọi việc xong xuôi, ta bảo Như Vũ cùng Như Thi đi mời Ninh Hằng đến đại sảnh.
Hiện giờ đã là tháng chạp (tháng 12 âm lịch), trong núi khá lạnh, ta cầm một cái lô (lò sưởi) nhỏ, trên bàn cũng có vài cái tiểu hoả lô(bếp lò) đắp bằng bùn đỏ, vài món chay thanh đạm, hai chén rượu nhỏ, đúng là quá tuyệt.
Ninh Hằng ngồi xuống cạnh ta, ta cười nói: "Đêm qua đa tạ Trí Viễn, tiệc này coi như tạ lễ."
Ninh Hằng nói: "Thái hậu không cần khách khí."
Ninh Hằng sửng sốt, nhìn ta, nói: "Trí Viễn lần này đi là làm công vụ, tất nhiên là không có chuyện thú vị gì xảy ra cả."
Ta thở dài: "Nếu các thần tử của Đại Vinh đồng giống ngươi thì tốt, chỉ tiếc trong lu gạo đã có mấy khối phân chuột rồi. Thôi, không đề cập nữa không lại mất hứng." Ta chống cằm, không chút để ý nói: "Nghe nói quân vương Bình Quốc bề ngoài trời sinh chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, có thật không?" Thich*Truyen*VN
Ninh Hằng đáp ta: "Trí Viễn chưa từng lưu ý, cũng không biết có phải là thật hay không."
Xem ra tên đầu gỗ này trong đầu chỉ có mỗi công vụ, ở chung với đại mỹ nhân của Bình Quốc hơn một tháng, còn chưa từng lưu ý tới diện mạo người ta. Nhưng mà, ta cũng chẳng biết đầu bị sao, cố tình hỏi: "Vậy người cũng đã gặp qua quân vương Bình Quốc rồi, ngươi cảm thấy bộ dáng quân vương Bình Quốc thế nào?"
Ninh Hằng nghĩ cũng không thèm nghĩ, nói luôn: "Bộ dáng quân vương Bình Quốc cũng giống các cô nương ở vương triều Đại Vinh ta."
"Ồ? ! Nói thế là sao?"
Ninh Hằng nói: "Mồm mắt tai mũi đều có."
Nếu lúc này ta đang uống trà, chắc chắn không chút do dự phun sạch, "Tức là Trí Viễn đã gặp qua một cô nương bốn không không mắt không mũi không mồm không tai?"
"Chưa gặp."
Ta cảm thấy cần phải dẫn dắt nhận thức đang tiềm ẩn bên trong của tên đầu gỗ này ra ngoài ánh sáng, nghĩ là làm ta lấy mỹ nhân đẹp nhất ở Đại Vinh ra làm ví dụ, "Đệ nhất mỹ nhân của Đại Vinh chúng ta là ai?"
Ninh Hằng nhìn nhìn ta, "... Thái hậu?"
Được rồi, lời này của hắn bất luận là thật hay là giả, lúc này hư vinh làm ta rất vui vẻ, ta khụ khụ, "Câu này của Trí Viễn để Thường Trữ nghe được làm sao mà chịu nổi?"
"Thường Trữ công chúa cũng là một cô nương bốn có."
Ta ngẩn người, một lúc lâu mới nhớ ra “bốn có” của Ninh Hằng là ngược lại "bốn không" vừa rồi ta nói, ta dở khóc dở cười, trong đầu chỉ cảm thấy tên đầu gỗ này thật là thú vị.
Ta trêu ghẹo hắn: "Trí Viễn ngày thường không tồi, tuy lần này tới Bình Quốc phơi nắng có đen đi một chút, nhưng cũng phù hợp với điều kiện chọn lang quân của quân vương Bình Quốc, sao nàng ta lại không đem ngươi nhét vào hậu cung của mình?"
Ninh Hằng buông đũa, nghiêm trang nói: "Trí Viễn là nam hầu của Thái hậu, quân vương của Bình quốc có một trăm lá gan, cũng không dám tranh với Thái hậu."
Lời này nói ra là đúng lý hợp tình, ta thở dài: "Trí Viễn thật sự nguyện ý làm nam hầu của ai gia sao? Ngươi cũng biết Đại Vinh khác với Bình Quốc, nam hầu giống như kĩ nam vậy, bị người đời nhạo báng. Những năm gần đây ngươi đã vì Đại Vinh lập không ít công lao hiển hách, ai gia thật sự không muốn vì việc nam hầu mà huỷ đi tiền đồ của ngươi."
Ta đ