Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
ường Trữ, ngoại trừ phu quân ra, thì đồ của nàng ấy là của ta, của ta cũng là của nàng ấy, không phân biệt nhiều.
Đến bên ngoài cổng thành, binh lính tra xét quả thật rất nghiêm ngặt, ta để Nhạn Nhi giơ lệnh bài ra, binh lính không nói hai lời cho đi qua. Sau khi Nhạn Nhi quay về ngồi xuống, khó hiểu: “Vừa rồi ánh mắt binh lính nhìn ta dường như hơi…quái lạ.”
Ta lơ đễnh cười nói: “Chắc là binh lính kia cho rằng người ngồi trong xe ngựa là nam hầu của Thường Trữ.” Sở dĩ ta thường dùng lệnh bài này của Thường Trữ, cũng vì Thường Trữ từng đem lệnh bài giao cho nam hầu của nàng ấy, nên từ đó, việc ta vào thành lén lút đều rất trót lọt.
Ta để cho phu xe điều khiển xe ngựa dừng ở đầu một ngõ nhỏ cách Tô phủ không xa, sau đó ta cũng Nhạn Nhi lén lút đến cửa sau Tô phủ. Tuy Tô phủ lúc này không còn là Tô phủ trước kia, nhưng lúc trùng tu lại Tô phủ, Công bộ Thượng thư đã tới hỏi ta không những vấn đề xây sửa những chỗ tỉ mỉ chi tiết, nhớ lúc đó ta mới chỉ có mất tuổi chạy vòng quanh Trương Thượng Thư nói: “Huynh trưởng biết ta ham chơi, nên đặc biệt làm một các hốc thông ra ngoài, chính là cái hốc ở bức tường sát bên cạnh cửa sau, bên ngoài cái hốc đặt nhiều chậu hoa, để che lại.”
Nhạn Nhi dời các chậu hoa đi, vui mừng hô lên: “Phu nhân, đúng là có một cái hốc!”.
Ta nói: “Bò vào bên trong thôi.”
“Chuyện này…”, Nhạn Nhi có vẻ do dự ngần ngại, “Phu nhân, nô tỳ bò thì không sao, nhưng mà phu nhân người….”.
Ta nghiêm mặt bảo: “ Muốn thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, huống hồ cũng không phải là lần đầu tiên ta bò qua hốc tường.” Trước kia khi Tô gia chưa bị diệt môn, ta thường xuyên làm những việc thế này, lén lút bò ra ngoài dạo chơi phố phường, mỗi lần trở về huynh trưởng đều giấu giếm giúp ta, nếu bị nương phát hiện, sẽ bị trách mắng một trận, bây giờ ta lén lút quay về chốn cũ, lại bò qua cái hốc này, nhưng chẳng còn huynh trưởng thay ta giấu tội nữa rồi, nuơng cũng chẳng còn để mà trách mắng ta nữa.
Sau khi đứng dậy, trong lòng lại dâng lên một nỗi niềm thương cảm.
Nhạn Nhi nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, bây giờ chúng ta đi tới Từ đường sao?”
“Ừ.” Ta ổn định lại tâm tình, cẩn thận quan sát xung quanh, thấy một bóng người cũng không có, liền kéo Nhạn Nhi đi đến con đường nhỏ hẻo lánh nhất. Thật ra thủ vệ ban đêm ở Tô phủ cũng không nghiêm ngặt, dù sao Tô phủ cũng chỉ là một nơi bỏ trống, cùng lắm cũng chỉ thỉnh thoảng thấy một tên đầy tớ uống đến say khướt đi đứng xiêu vẹo, nói năng lảm nhảm.
Ta đối với Tô phủ có thể nói là vô cùng quen thuộc, nhắm mắt cũng tới được Từ đường.Cho nên, không bao lâu sau, ta cùng Nhạn Nhi đã vào đến bên trong từ đường. Nhạn Nhi ngó trái ngó phải, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, từ đường này thoạt nhìn hình như chẳng khác gì từ đường lúc trước.”
Ta nhìn qua một lượt, đúng là không có gì khác biệt, nhưng mà nhang trên bàn thờ đã đổi rồi, không phải là loại nhang lúc trước. Ta cầm một cây nhang lên, tỉ mỉ quan sát, đột nhiên nhớ tới lần trước Thẩm Khinh Ngôn từng nói với ta, Hoàng đế đã bỏ thêm thuốc mê vào bên trong nhang.
Bây giờ ngẫm lại, ta cảm thấy hình như có gì đó không ổn.
Hoàng đế sở dĩ muốn làm ta hôn mê, đơn giản là muốn ta tin rằng trong lúc ta mơ mơ hồ hồ đã cùng người khác cá nước thân mật, tiếp theo dùng hỉ mạch làm lý do tước đoạt quyền tham dự triều chính của ta.
Nhưng mà lần thứ nhất bị hôn mê ở Tô phủ, ta có thể hiểu được ý đồ của Hoàng đế. Có thể lần hai té xỉu là vì mang bầu, mục đích của Hoàng đế đã đạt được, vì sao còn để lại chứng cớ ở từ đường? Dựa vào tâm cơ và thủ đoạn của Hoàng đế, hắn tuyệt đối sẽ không bất cẩn như vậy. Như vậy, lần thứ hai ta ngất xỉu, nhất định là có lý do khác.
Mà lý do này là gì đây?
Đúng là trăm ngàn mối lo không có cách giải, Nhạn Nhi bỗng nhiên nhỏ giọng hô một tiếng, ta quay đầu liếc nhìn, sắc mặt nàng ấy trắng bệch, môi run run: “Phu…Phu nhân, hình như nô tỳ nghe thấy tiếng động kì lạ…”
Ta giật mình, cẩn thận nghe ngóng, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, nói: “Nhạn Nhi nghe nhầm rồi, ta có nghe thấy gì đâu.”
Sắc mặt của Nhạn Nhi lại trắng thêm vài phần, mặt như đưa đám nói: “Hôm nay vừa đúng là bảy ngày của Triệu Thất, không biết có phải là hắn quay về không?”
Tính lại, hôm nay đúng là ngày thứ bảy sau khi Triệu Thất chết, nhưng mà mấy lời này nghe đúng là hoang đường, “Đừng có nói bậy, trên đời này làm gì có chuyện ma quỷ chứ.”
“Nhưng mà…”.
Bỗng dưng, trong từ đường không biết từ đâu chạy ra một con mèo, Nhạn Nhi hai mắt trắng bệch sợ đến hôn mê bất tỉnh, cả người ngã về phía ngược lại với bàn thờ, ta cuống quýt kéo Nhạn Nhi lại, tiếc là cơ thể ở Hoàng cung lười nhác lâu rồi, nên yếu ớt vô dụng, nhưng cũng cố gắng dùng sức, bước chân loạng choạng, cả người lại ngã về phía bàn thờ.
Cũng chẳng biết là ta va phải cái gì, chỉ cảm thấy đầu hơi đau, sau đó chỉ nghe vang lên những tiếng “ầm ầm”, bên dưới bàn thờ đột nhiên tách ra, bên dưới là khoảng không, có những bậc thang bằng đá đi xuống, ta lập tức lăn xuống dưới như một quả cầu tuyết.