Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

br>Trời đất minh giám! Ta với hắn dây dưa hôn môi lâu như vậy, trong lòng trong đầu ngay cả đầu ngón tay cũng không nhớ tới Thẩm Khinh Ngôn, trong đầu chỉ có đầu gỗ này! Sao mà hắn vẫn không rõ!
Hắn nhìn ta, nói: "Quán Quán, ta vẫn hy vọng nàng nghĩ kĩ lại, ta không muốn sau này nàng sẽ hối hận."
Ta muốn nắm lấy tay hắn, hắn lại tránh được, ta liên tục bị cự tuyệt, trong lòng không dễ chịu chút nào. Ngay lúc ta định nói nặng với hắn, bên ngoài lại vang lên tiếng Nhạn Nhi——
"Thái hậu, bệ hạ phái người đến thúc giục người với Ninh đại tướng quân hồi cung."
Ta lạnh lùng nói: "Ai gia biết rồi."






Trên đường hồi cung, ta ngồi trong xe ngựa, Nhạn Nhi ngồi phía đối diện. Ta nhìn Ninh Hằng đang ngồi trên lưng ngựa, lại dời tầm mắt về, bảo Nhạn Nhi đưa gương lăng hoa, ta nâng lên nhìn cẩn thận.
Ta vẻ ngoài cũng không kém, tuy không bằng Thường Trữ, nhưng tốt xấu gì cũng là tiểu thư khuê các mặt mày thanh tú. Đã sống nhiều năm như vậy, ta hiếm khi chủ động một lần cuối cùng lại thành kết quả như vầy, cái mặt mo này của ta biết đặt ở đâu bây giờ. Người ta nói là tiểu nháo di tình, lần này, ta quyết định nháo với Ninh Hằng một lần lại thành xích mích.
Sau khi về đến cung, từ cửa cung, ta ngồi trên xe kéo đã chuẩn bị từ trước, Ninh Hằng tiến lại gần nói phải đi phục mệnh (báo cáo lại sau khi chấp hành mệnh lệnh) với Hoàng đế, ta cực kỳ không tự nhiên nhìn sang chỗ khác, không nhanh không chậm nói: "Ninh khanh tất nhiên phải lấy công sự làm trọng."
Sau đó, ta không liếc qua Ninh Hằng một cái, đã bước lên xe kéo. Đến lúc trở lại Phúc cung, đã là giờ Thìn một khắc, bên ngoài đèn thắp lên hết rực rỡ, từng đốm nhỏ như những vì sao ở khắp nơi, hôm phải ta phải lặn lội đường xa, nên thân thể mệt mỏi không còn chút sức lực, chỉ tắm rửa qua loa rồi đi ngủ. Hôm sau lúc đang ăn sáng, ta giả bộ lơ đãng hỏi: "Ninh Hằng đêm qua có quay về Bắc các không?"
Như Ca trả lời, "Bẩm Thái hậu nương nương, Ninh đại tướng quân đêm qua cũng không quay về, Như Ca nghe mấy cung nữ hầu hạ ở chỗ Bệ hạ nói là, đêm qua Ninh đại tướng quân và Bệ hạ thắp đèn bàn chuyện suốt đêm cho đến bình minh."
Có lẽ là ảo giác, lời ta nói còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt Hoàng đế biến đổi, nhưng mà lúc nhìn kỹ lại, lại thấy hắn vẫn cười tủm tỉm như cũ. Ta thật hoài niệm tiểu Hoàng đế trước kia, Hoàng đế ngày nay làm ta cực kỳ không thoải mái, hơn nữa còn chuyện Ninh Hằng, ta lại càng ước Hoàng đế cách xa ta càng xa càng tốt.
Ta lơ đãng nói: "Nghe nói đêm qua Bệ hạ và Ninh khanh thắp đèn bàn chuyện suốt đêm?"
"Ồ?" Hoàng đế nhíu mày, "Trước kia Thái hậu không phải toàn gọi tên chữ của Ninh khanh sao, hôm nay lại lạnh nhạt rồi sao."
Trong nháy mắt, ta nhanh chóng suy tư quan hệ giữa ta, Ninh Hằng và Hoàng đế. Hoàng đế rõ ràng là để Ninh Hằng tới làm nam hầu của ta, mà còn tạo điều kiện để Ninh Hằng tiếp xúc nhiều với ta, nhưng nếu hắn thật sự biết ta đã có tình ý không nên có với Ninh Hằng, chắc chắn hắn sẽ không vui vẻ, chắc chắn sẽ phá hoại quan hệ giữa ta với Ninh Hằng. Cho nên, trước mặt Hoàng đế, ta thể hiện quan hệ với Ninh Hằng càng kém hắn sẽ càng vừa lòng. Ta lơ đễnh cười nhẹ, cầm lấy chén trà trên bàn, cúi đầu nhấp một ngụm, tránh đi ánh mắt thăm dò của Hoàng đế.
Hoàng đế lại nói: "Thái hậu uống trà gì vậy?"
Ta đặt chén trà xuống, nói: "Đại hồng bào."
Ánh mắt của Hoàng đế chợt loé sáng, qua một lúc lâu, mới nói: "Một tháng không gặp, Thái hậu đã thay đổi khẩu vị rồi." Ngừng lại, Hoàng đế bỗng dưng cho lui hết cung nữ bên cạnh. Trong lòng ta căng thẳng, không biết Hoàng đế muốn nói gì với ta.
Hắn gọi một tiếng, "Quán Quán."
Ta cất tiếng, "Thừa Văn có chuyện gì muốn nói?"
Hắn nhìn ta, lại nhìn Đại hồng bào trên bàn, rồi mới nói: "Chuyện Thẩm khanh, Quán Quán đã cân nhắc thế nào rồi? Chắc hẳn trong lòng Quán Quán đã có đáp án rồi."
Nghe người khác nhắc tới Thẩm Khinh Ngôn lần nữa, trong lòng ta lại sinh ra cảm giác phiền muộn không thể giải thích được. Nhưng mà ta đã có biện pháp, mỗi khi trong lòng thấy phiền muộn, ta sẽ nhớ lại hôm đó cùng Ninh Hằng gặm cắn lẫn nhau, phiền muộn sẽ lập tức biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi. Ninh Hằng đúng là thuốc tốt trị được tổn thương tình cảm của ta, nghĩ như thế, ta lại chẳng còn muốn giận dỗi với hắn nữa. Dù sao Ninh Hằng tính tình là như vậy, nghĩ theo một góc độ khác, thì Ninh Hằng cự tuyệt ta, cũng có nghĩa là nằm trong lòng mỹ nhân mà không loạn, đúng là bậc chính nhân quân tử.
"... Quán Quán?"
Ta phục hồi tinh thần, "Hả?"
Hoàng đế nhìn ta, vẻ mặt phức tạp, hắn nói: "Quán Quán cảm thấy khó xử sao? Nàng cứ nói, chỉ cần nàng không muốn, Thẩm khanh không thể lấy bất kỳ ai hết. Thiên hạ này nhà nào cũng không dám gả con gái cho Thẩm khanh. Ta nói rồi, chỉ cần Quán Quán muốn, ta sẽ giúp nàng thực hiện."
Thật ra, hiện giờ Thẩm Khinh Ngôn có lấy thiên kim của Hồng thái úy hay không đối với ta mà nói đã chẳng còn gì quan trọng nữa rồi. Ta mở miệng nói: "Theo ý Thừa Văn, hôn sự này có nên b