Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

ta cũng chẳng thể mưu phản thành công.






Hoàng đế làm theo ý của ta, hôm sau chỉ hôn lúc lên triều. Ngày kết hôn của Thẩm Khinh Ngôn và thiên kim của Hồng thái uý quyết định là ngày mười lăm tháng chạp, hôm nay đã là mùng sáu, còn chín ngày nữa.
Vốn tưởng rằng trong lòng ta sẽ tràn đầy chua xót, vẻ mặt u ám qua chín ngày này, không ngờ ta lại có thể bình tĩnh nghe bốn cung nữ bên cạnh nói những tin đồn thú vị của Thẩm Khinh Ngôn lan truyền trong cung.
Như Ca nói: "Lễ thành hôn của Thẩm Tướng vừa mới truyền ra ngoài, các cô nương trong kinh thành đều khóc thê thê thảm thảm khổ sở. Cũng có một vị đại tiểu thư nhà phú gia(nhà giàu có) nổi tiếng đã mua toàn bộ vải đỏ trong kinh thành, nghe nói vị tiểu thư kia còn tuyên bố, nhất định không để cho thiên kim của Hồng thái úy mặc áo màu đỏ để thành thân."
Ta gật đầu, nói: "Ý tưởng của vị tiểu thư này thật ra cũng không tồi, nhưng mà vẫn chưa tuyệt vời lắm."
Như Ca vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nương nương mời chỉ giáo."
Ta tức giận đến cả đêm không ngủ được, nửa đêm lần mò tới Bắc các ngồi khoảng một khắc, rồi sau đó lôi toàn bộ quần áo của Ninh Hằng ra ném hết xuống đất. Đợi đến lúc hết giận, ta lại nhặt quần áo lên cất về chỗ cũ. Đêm thứ tư, Ninh Hằng vẫn không thấy bóng dáng đâu, ta tắt đèn, nằm trên giường trằn trọc một lúc lâu, mới nhận ra một việc, mấy ngày nay ta đều nhớ tới Ninh Hằng, căn bản không nghĩ ngợi gì đến hôn sự của Thẩm Khinh Ngôn. Ta nói là thử thích Ninh Hằng, nhưng qua mấy ngày nay xem ra, biểu hiện của ta đã thành oán phụ ở khuê phòng rồi.
Việc gặm cắn miệng lại gặm ra lắm tình ý thật.
Ta nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó gặm cắn lẫn nhau với Ninh Hằng, mặt lại bắt đầu nóng lên, ta sờ sờ mặt, lại sờ sờ môi, từ giường bật dậy, phủ lên người tấm áo choàng màu xanh lam thêu phượng, đi vào đôi hài gấm, đi tới bên cửa sổ. Ta đẩy cửa sổ ra, đón lấy cơn gió lạnh mang theo tuyết thổi tới, mấy ngày nay tuyết rơi, dưới mặt đất đã phủ một lớp tuyết mịn.
Hai má được gió lạnh thổi tới mà không bớt nóng đi, ta đang định đóng cửa sổ lại, thì cách đó không xa lại một hiện bóng người với tấm áo choàng màu đen, không cần nhìn rõ ta cũng biết đó là Ninh Hằng. Chỉ có hắn mới nửa đêm xuất hiện ở cung điện của ta.
Lập tức, lòng ta mừng như điên, nhưng mà phong thái nữ nhi khuê các đã kiềm chế sự xúc động lại, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Ninh Hằng càng lúc càng tới gần. Hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Quán Quán."
Ta phụng phịu không nói lời nào.
Hắn nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Quán Quán đang tức giận sao?"
Ta mặt cười nhưng trong lòng không cười, "Chàng cũng thật tinh mắt."
Sắc mặt Ninh Hằng lập tức biến đổi, hắn nhìn ta, nói: "Quán Quán đang tức giận chuyện gì?"
"Giận chàng."
Vẻ mặt Ninh Hằng lại biến đổi, lúc này ta nghe thấy có tiếng bước chân vang lên cách đó không xa, có lẽ là cung nữ nửa đêm đi nhà xí, ta lo Ninh Hằng bị người khác nhìn thấy, vội vàng nói: "Chàng vào đi, nhảy cửa sổ mà vào."
Ninh Hằng làm theo, nhảy vào, quay người, đóng cửa sổ lại, lại quay người, động tác như mây bay nước chảy, liền mạch nhanh chóng, nhìn rất đẹp mắt. Ta híp mắt hỏi: "Có phải chàng thường nhảy cửa sổ vào phòng các cô nương không?"
Ninh Hằng nói: "Nàng là người đầu tiên."
Ba chữ người đầu tiên, ta nghe xong thấy khá là thoải mái. Ta đúng là người dễ bị dụ, ngay lúc này, oán khí tích tụ mấy ngày nay lập tức hóa thành bông tuyết bên ngoài, rơi xuống đất lập tức tan ra. Ta kiễng chân, hai tay phủi đi những bông tuyết còn vương trên tóc hắn, lúc rút tay về, Ninh Hằng hai mắt trong suốt sáng long lanh nhìn ta.
"Quán Quán, nàng không tức giận nữa?"
Ta bật cười, "Chàng muốn ta tức giận sao?"
Ninh Hằng lắc đầu.
Ta kéo Ninh Hằng ngồi xuống cạnh bàn trà, ta rót một chén Quân Sơn ngân châm, nói: "Uống vào cho ấm người." Hắn uống một ngụm, cầm lấy tay ta ở trên bàn, "Quán Quán không tức giận nữa?"
Ta nói: "Chàng nói xem?"
Ninh Hằng đột nhiên tiến lại gần, hôn môi ta, ta sững sờ, đầu lưỡi Ninh Hằng nhẹ nhàng tiến vào, lướt qua, rồi hắn mới buông ta ra, ta kinh ngạc nói: "Sao chàng tự dưng lại hôn ta..."
Ninh Hằng cười hắc một tiếng, "Ta chỉ cần hôn nàng, nàng sẽ không tức giận nữa."
Đầu gỗ này! Lá gan càng ngày càng lớn! Ta trừng mắt với hắn, "Ai nói!"
Ninh Hằng nắm chặt tay ta, "Đêm qua Vương quân Bình quốc nói thế."
Hắn không nói tới Vương quân Bình quốc còn đỡ, vừa nhắc tới ta lại thấy tức. Ta buông tay hắn, giận dữ: "Đừng có nghe nàng ta nói bậy. Chàng với nàng ta ở cùng một chỗ qua đêm, học được mấy cái thứ này đấy hả. Ta nói cho chàng biết, ta tức là tức chàng với nàng ta ở cùng nhau cả một đêm! Chàng tên đầu gỗ này! Gỗ mục đúng là không thể khắc được!"
Ninh Hằng im lặng một lúc lâu, trong lòng ta lại càng tức giận, quay mặt đi không thèm nói chuyện.
Giây lát sau, Ninh Hằng từ trong vạt áo lấy ra một cây trâm gỗ, nhẹ nhàng cẩn thận đưa tới trước mặt ta, hắn nói: "Ta không ở cùng một chỗ với Vương quân Bình quốc một đêm, ta đưa nàng ta xuất cung


Old school Swatch Watches