Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
an chỉ hay không?"
Hoàng đế "ừm" một tiếng, nói: "Cũng không phải là nên hay không nên, việc chỉ hôn này cũng chẳng liên luỵ đến ai. Nếu mà thành, thì sẽ là một đoạn giai thoại (một câu chuyện hay).Nếu mà không thành, nhiều lắm cũng chỉ tổn hại chút thanh danh thiên kim Hồng thái uý thôi."
Ta hạ mắt xuống, thấp giọng nói: "Vậy thì... chỉ hôn đi."
Hoàng đế một lúc lâu sau mới nói: "Nàng khẳng định?"
Ta đứng dậy, đi tới cạnh cửa sổ, bên ngoài những bông tuyết trắng tung bay, ta cầm lò sưởi làm bằng đồng khắc chim Hỉ thước quấn lấy những cành mai, hơi nóng chạm tới bàn tay, xua đi cơn gió lạnh thổi đến, ta nói nhẹ: "Thừa Văn, ta đã nghĩ thông suốt rồi."
"Ồ? Nghĩ thông suốt việc gì?"
Ta nói: "Ở núi Trọng Quang dưỡng bệnh mấy ngày nay, ta đã nghĩ rất nhiều chuyện. Thừa Văn thiết kế một bàn cờ, khảo nghiệm tình ý của Thẩm Khinh Ngôn đối với ta. Ta cũng chưa nói với ngươi, trong lòng Thẩm Khinh Ngôn đã có người rồi, chỉ tiếc người đó đã sớm hương tiêu ngọc vẫn. Hắn nói với ngươi, có tình ý với ta, thì tình ý kia cũng chỉ là tình cảm vô tư của hai đứa từ khi còn nhỏ, giống tình cảm của ta với Thường Trữ thôi. Sau khi ở chùa miếu nghe tiếng tụng kinh lâu ngày, ta dần dần cảm thấy cưỡng ép không có kết quả, ta đã lãng phí nhiều năm tình cảm vào Thẩm Khinh Ngôn, nay cũng nên buông tay rồi. Huống chi, ta là Thái hậu Đại Vinh, cấu kết với thần tử trong triều, chắc chắn sẽ làm Đại Vinh hổ thẹn." Ta xoay người, bình tĩnh nhìn Hoàng đế, "Thừa Văn, ngươi hãy hạ chỉ để Thẩm Khinh Ngôn lấy con gái Hồng thái uý đi. Đợi đến lúc hắn đón dâu, ta cũng có thể thực sự buông tay."
Ta thấy ánh mắt Hoàng đế sâu xa, mặt không chút biến đổi, ta thở dài, lại nói: "Chuyện ta thu nam hầu, chắc là trong triều cũng không ai không biết, đúng là đã làm tiên đế hổ thẹn rồi. Không bằng Thừa Văn hãy hạ một ý chỉ nữa, để ta tới chùa miếu tu hành đi, làm bạn với đèn nhang, chấm dứt mối nợ trần gian."
Hoàng đế biến sắc.
Những lời này của ta, tuy rằng hơi dối trá, nhưng nói xong những lời cuối cùng ta lại cảm thấy nếu Hoàng đế thật sự đồng ý để ta tới chùa miếu tu hành, thì cũng không tồi. Thẩm Khinh Ngôn và Bình Trữ hoàng thúc muốn làm phản, ta không muốn tiếp tục nữa, bọn họ ai muốn làm Hoàng đế thì tự mình đi tranh giành đi. Nhưng mà, nếu ta nói thật ý nghĩ của mình cho bọn họ, bọn họ nhất định sẽ không tha cho ta.
Tô gia diệt môn, ta hiện giờ chỉ mong có thể điều tra rõ chân tướng, đưa hung thủ ra chịu tội. Thảm án diệt môn của Tô gia chắc chắn là rất kỳ quái, lúc trước ta chỉ nghe lời một phía của Thẩm Khinh Ngôn thì tin tưởng vô cùng, nhưng hiện giờ sự tin tưởng đối với hắn đã phai nhạt, lập tức cảm thấy rất đáng nghi.
Với lại bất kể là có phải tiên đế gây ra không, thì hắn cũng đã băng hà rồi. Mà hoạ lại để tới đời sau, Hoàng đế tại vị năm năm, thống trị giang sơn thế nào, ta cũng có để mắt tới. Nếu mà mưu phản thành công, nhất định không thể thiếu một trận mưa máu, đến lúc đó dân chúng lầm than, xã tắc rung chuyển, oan hồn nhiều không đếm được, gia đình ly tán, cửa nát nhà tan. Đến lúc đó không biết ta đã gây nên bao nhiêu tội nghiệt.
Lúc này, tâm tư báo thù đã mất đi bảy tám phần rồi, phụ thân mẫu thân cũng đã nói với ta rằng mong muốn lớn nhất của hai người là nhìn thấy ta sống vui vẻ tự do tự tại, số mệnh con người đã được định sẵn, không cần phải cố chấp làm gì.
Hiện giờ, ta thật sự có ý muốn tới chùa miếu tu hành, không muốn bị kéo vào cuộc tranh giành hoàng quyền này.
Hoàng đế đột nhiên nói: "Quán Quán, nàng không được tự trách. Có ta ở đây trong triều không ai dám nói gì nàng hết. Mà chuyện nam hầu kia, cũng không quan hệ tới nàng. Sau này đừng có nói lung tung cái gì mà tu hành quy y gì hết."
Ta cúi đầu, im lặng không nói gì.
Hoàng đế đến gần, nhỏ giọng nói: "Quán Quán có nhớ đêm trước khi đăng cơ ta đã nói gì với nàng không?" Ta không nói, Hoàng đế lại nói tiếp: "Ta đã nói với nàng, nàng chăm sóc ta bốn năm, ta nhất định sẽ trả lại cho nàng nửa đời sau yên ổn không ưu sầu."
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, lúc này Hoàng đế đứng rất gần, ta gần như có thể đếm được trên mắt hắn có bao nhiêu sợi lông mi. Trong thoáng chốc, ta nhớ lại đêm trước khi hắn đăng cơ, đôi mắt đen tuyền linh động bình tĩnh nhìn ta, giọng nói non nớt: "Tô tỷ tỷ, người chăm sóc ta bốn năm, ta nhất định sẽ trả lại người nửa đời sau yên ổn không ưu sầu."
Ta cười, "Thừa Văn, ta nhớ. Ngươi cũng hứa như thế với Thường Trữ."
Bỗng dưng, hai tay Hoàng đế ôm lấy eo ta, ta sững sờ, hắn cúi đầu nói: "Quán Quán, ta không cho nàng đi tu hành, nếu nàng dám đi, ta sẽ huỷ am nàng tu."
Câu nói bốc đồng này, lâu lắm rồi không được nghe. Tự dưng cảm thấy như được trở lại lúc xưa, Thừa Văn vẫn là một hài tử tính tình trẻ con, thường ngày hay nói những câu bốc đồng.
Ta bình tĩnh lại, định xoa đầu hắn giống như lúc trước, nhưng Hoàng đế hiện giờ đã cao hơn ta một cái đầu rồi, tay ta dừng lại trên vai hắn, nhẹ giọng nói: "Đừng có nói lung tung nữa, ta chỉ nói đùa với ngươi thôi."
Thừa Văn như vậy, Hoàng đế như vậy, có lẽ cả đời này