Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
ùng bữa tối chưa?"
Ta ân cần nói: "Cám ơn Bệ hạ quan tâm, ai gia đã dùng bữa tối rồi, không biết Bệ hạ đã dùng chưa?" Ta chợt thấy mấy lời này thật khách khí, không giống mẫu thân nói chuyện với nhi tử, nên lại nói: "Bệ hạ những ngày gần đây gầy đi nhiều, lúc dùng bữa nên ăn nhiều hơn."
Ánh mắt Hoàng đế chợt loé sáng, hắn cười nói: "Sắp bước sang năm mới, tất nhiên là nhiều công việc, ngày thường phê duyệt tấu chương cũng quên cả dùng bữa. Nhưng mà hôm nay Thái hậu đến, dù sao cũng nên để Thái hậu ăn trước, mấy ngày gần đây Ngự thiện phòng mới làm mấy món ăn, Thái hậu cùng trẫm nếm thử đi." Nói xong, Hoàng đế rất tự nhiên sáng vai cùng ta, Như Ca buông tay ra, Hoàng đế lập tức đón lấy, tuy cách vài lớp quần áo, nhưng ta vẫn cảm thấy bàn tay Hoàng đế cực kỳ nóng.
Ta lập tức thấy không được tự nhiên, nhưng mà Hoàng đế cũng đã lôi kéo ta đi vào trong điện. Trong điện khá nhiều lò sưởi ấm áp, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh giá bên ngoài, ta cởi áo khoác, ngồi xuống cạnh Hoàng đế.
Cung nữ bưng lên từng món ăn, Hoàng đế thật là hiếu thuận, mỗi mòn ăn đều để ta nếm trước, mà rất nhiệt tình gắp đồ ăn cho ta, chỉ tiếc là ta không thèm ăn, nhưng bất đắc dĩ Hoàng đế cứ chăm chỉ gắp đồ ăn tới bát, ta đành phải gắng nuốt vào bụng.
Dùng cơm xong, đã gần tới giờ Hợi bốn khắc, cách giờ Tý bốn khắc vừa vặn còn một canh giờ nữa. Đêm dài đằng đẵng, ta và Hoàng đế nhi tử cô nam quả nữ, theo bản năng ta ngồi cách xa Hoàng đế hơn một chút.
Chính vì tuổi trẻ phong lưu, nên cung điện to thế này, toàn màn là màn, lò sưởi ấm áp, đúng là màn dạo đầu của khung cảnh xuân tình kiều diễm, nếu Hoàng đế mà oán hận ta hôn Ninh Hằng, oán hận ta cùng Thẩm Khinh Ngôn bày ra âm mưu mưu phản, lửa giận bốc lên thì ở chỗ này đã xảy ra nhiều chuyện rồi.
Ta hắng giọng, mở miệng nói: "Thừa Văn, mặt gương kỳ lạ kia ở đâu?"
"Quán Quán muốn nhìn luôn sao?"
Ta gật đầu, "Đúng vậy, tuy chưa tới giờ Tý bốn khắc, nhưng ta vẫn muốn nhìn thấy trước."
Hoàng đế vỗ bàn tay, hai thái giám bước vào, Hoàng đế nói: "Vén tầng màn đầu tiên lên."
Hai thái giám nghe lời vén lên, thấy sau màn có một vật rất lớn, ước chừng cao gấp đôi người, hình quả trứng (hình bầu dục), lại bị một tấm lụa đen che đi, có thể nhìn thấy mờ mờ sau tấm lụa là mặt gương bóng loáng.
Hoàng đế đi về phía trước, đưa tay kéo nhẹ, lụa đen bay xuống, hai thái giám nhặt lấy, rồi nhẹ nhàng lui ra.
Ta đến gần nhìn chăm chú, gương này cực kỳ hoa lệ, xung quang khảm nạm các loại bảo thạch đặc biệt sáng óng ánh, đỏ vàng cam xanh lá xanh thẫm xanh da trời tím, nhiều màu sắc cực kỳ rực rỡ. Ta nhìn hình phản chiếu của mình trong gương, cung trang màu xanh thẫm, giày ngọc màu xanh lá, trên cổ tay là vòng ngọc bích, tai đeo ngọc trắng, trâm Phượng cài trên búi tóc, tất cả đều hiện ra rõ ràng sắc nét trên gương.
Hoàng đế không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh ta, lộ ra nửa người hiện trong gương, thường phục màu lam nhẹ, đai lưng thắt eo, mảnh vải đai lưng thêu màu đỏ, cũng phản chiếu rõ ràng trong gương.
Ta nói: "Công nghệ làm gương của Đại Thực quốc so với Đại Vinh ta cao hơn không ít."
Hoàng đế cười mỉm nhìn ta trong gương, cười nói: "Ta đã sai người đến Đại Thực quốc học tập công nghệ bọn họ, tin rằng mấy ngày nữa sẽ phổ biến rộng ở triều đình ta."
Lúc Hoàng đế nói lời này, đứng rất gần ta, thậm chí ta có thể ngửi được mùi hương trên áo hắn, lòng ta bắt đầu căng thẳng, vội vàng nói: "Có thật là giờ Tý bốn khắc nhìn vào gương này sẽ biết được những bí mật không muốn người khác biết của người nhìn không?"
Không biết có phải là ảo giác không, nhưng ta cảm thấy Hoàng đế xích lại gần hơn, hắn nói: "Đúng vậy, mấy ngày nay, ta đã thử qua vài lần." Lúc này rốt cuộc Hoàng đế cũng cách ta ra một chút, hắn quay người gọi mấy người vào.
Ta còn đang kinh ngạc với cử chỉ của Hoàng đế, thì Hoàng đế đã nói với các cung nữ, thái giám: "Gương này đã hiện những gì với các ngươi?"
Một thái giám trong đó đứng dậy, cúi đầu buông mắt nói: "Đêm qua tiểu nhân nhìn vào gương này, trong gương xuất hiện một nữ nhân mặc quần áo Đại Thực quốc, trong đầu tiểu nhân nóng lên, bất tri bất giác đã nói ra việc đái dầm năm ngoái."
Thái giám này nhìn qua cũng hơn ba mươi tuổi, không ngờ vẫn còn bị đái dầm, bí mật này cũng coi như là không muốn người khác biết được. Nhìn thái giám này cúi đầu rất thấp mặt cũng đỏ bừng, ta khụ khụ cố gắng nhịn cười.
Lúc này một thái giám lại đứng lên, vẻ mặt quẫn bách: "Tiểu nhân giờ Tý bốn khắc đêm trước nhìn vào gương này, cũng lờ mờ nhìn thấy một nữ nhân mặc quần áo Đại Thực quốc, rồi sau đó cũng cảm thấy đầu nóng lên, bất tri bất giác nói ra chuyện tiểu nhân từng chuồn ra khỏi cung."
Ngay sau đó những cung nữ còn lại cũng thay phiên nói những chuyện lạ xảy ra khi nhìn vào gương, chớp mắt đã tới giờ Tý ba khắc, còn một khắc nữa là đến giờ Tý bốn khắc.
Hoàng đế cho toàn bộ cung nữ thái giám lui ra ngoài, cung điện to rộng như vậy lập tức chỉ còn lại ta và Hoàng đế.
Ta nuốt nước miếng, nói: "Gương này thật là kỳ lạ."
Hoàng đế cười tủm