Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
quá khứ.
Hoàng đế đột nhiên gần sát ta, ta nâng mắt nhìn lên, lúc này thế đứng của ta với Hoàng đế giống hệt như hắn ôm ta từ sau lưng vậy.
Ta trong lòng run lên.
Ánh mắt Hoàng đế nhìn chằm chằm vào gương, hắn nhẹ giọng nói: "Quán Quán, ta cũng nhìn thấy nữ nhân Đại Thực quốc trong gương..." Ta nội tâm căng thẳng, không biết Hoàng đế muốn chơi trò gì nữa đây, "Quán Quán, ta xin lỗi nàng, ta lo lắng nàng sẽ vĩnh viễn thích Thẩm khanh, nên mới để Ninh khanh giả bộ tiếp cận nàng, giả bộ nhất kiến chung tình với nàng..."
Ta giật mình.
Hoàng đế bỗng dưng đưa tay ôm lấy eo ta, hắn cúi đầu thì thào bên tai: "Quán Quán, ta thích nàng, luôn thích nàng."
Ta vẫn cho rằng trong lăng tiên đế có xây một bậc thang để cho ta xuất tường (hồng hạnh xuất tường – ngoại tình), nhưng dù ta có nghĩ thế nào thì cũng không ngờ được bậc thang chờ ta xuất tường lại là... con trai tiên đế.
Hai bàn tay đặt bên hông vẫn nóng bỏng như trước, lúc chạm đến ánh mắt Hoàng đế tràn đầy ý cười, ta cười gượng một tiếng, nói: "Ta là mẫu hậu của Thừa Văn, Thừa Văn thích mẫu thân của mình, cũng là tự nhiên. Ta cũng thích Thừa Văn, luôn thích Thừa Văn. Đương nhiên, ta cũng thích cả Thường Trữ."
Ta hơi dùng sức, tránh thoát khỏi đôi tay Hoàng đế, lui sang bên phải. Vẻ mặt Hoàng đế phức tạp nhìn ta, ta ngáp một cái, "Không còn sớm nữa, Thừa Văn sáng sớm mai còn phải lên triều, vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong, không đợi Hoàng đế mở miệng ta đã lui nhanh ra ngoài, may mà Hoàng đế cũng không giữ ta lại, nhưng mà ta cũng nghe thấy Hoàng đế cười khẽ một tiếng. Ta đột nhiên nhớ lại lúc ta mười ba tuổi, Hoàng đế ở Ngự hoa viên đuổi bắt thỏ, không ngờ con thỏ kia cũng thoát được khỏi tay Hoàng đế, trốn trong bụi cỏ, cung nữ bên người Hoàng đế phải bắt con thỏ lại, Hoàng đế cũng chỉ khẽ cười một tiếng, giọng nói non nớt: "Con thỏ kia là con mồi của ta, nó sẽ trở lại thôi." Về sau, con thỏ kia quả thật lại bị Hoàng đế bắt về, Hoàng đế lại khẽ cười một tiếng.
Lúc này, ta không khỏi run run, sau khi ngồi lên xe kéo, cung nữ trong cung điện Hoàng đế bỗng dưng vội vàng chạy ra, hô: "Thái hậu nương nương... Thái hậu nương nương..." Sắc mặt ta trắng bệch, cung nữ kia đã thở hồng hộc đứng trước xe kéo ta, hắn cung kính hành lễ, rồi đưa áo khoác ra, rồi nói: "Nương nương, áo khoác của người quên trong điện ."
Như Ca thấp giọng nói: "Bẩm Thái hậu nương nương, là Bệ hạ và Ngụy Thái y."
Nghe thấy hai chữ "Bệ hạ", đầu ta lại càng đau . Ta lại hỏi: "Giờ nào rồi?"
Như Họa đáp: "Bẩm Thái hậu nương nương, giờ Ngọ canh ba."
Ta sững sờ, hoá ra một giấc của ta lại lâu như vậy, nhưng mà cũng tốt, ta cũng đỡ phải đối mặt với Hoàng đế đến thỉnh an. Kết quả là, mấy ngày liên tiếp ta đều lấy lý do bị bệnh ngủ thẳng đến buổi trưa hôm sau, biết Hoàng đế rời khỏi Phúc cung, ta mới lặng lẽ thức dậy.
Một ngày, lúc ta đang uống thuốc, trong lòng chợt thấy thương cảm. Nếu không vì Hoàng đế, lúc này Ninh Hằng có thể dùng miệng mớm cho ta uống thuốc đắng như hoàng liên này. Ta cảm khái, mà cũng cảm thấy tình cảm đối với Ninh Hằng chân tình không ít. Uống xong chén thuốc đắng, ta quyết định bất kể thế nào cũng muốn tự mình gặp mặt Ninh Hằng một lần.
Ta là người nói là làm, nên hoa mai ở Phúc cung vừa nở, ta liền gọi Nhạn Nhi lấy lý do thưởng mai mời An Bình tới.
Theo ta được biết, chuyện Hoàng đế phái Ninh Hằng đi làm là cùng An Bình đi du ngoạn khắp nơi ở kinh thành. Lúc ta mới biết, trong lòng tức giận đến không nhịn được, hận không thể ném Hoàng đế xuống hồ Hàm Quang. Nhưng mà như vậy cũng tốt, An Bình biết Ninh Hằng là người của ta, chắc sẽ không đến mức cướp người của ta.
Cũng may giao tình của ta với An Bình cũng không tệ, mà An Bình cũng là người thông minh, chẳng cần nói nàng cũng đoán được ý ta. Nàng còn cười dài nói với ta: "Ngày mai giờ Mùi, Ninh Hằng sẽ tới hồ Hàm Quang."
Ta hỏi: "Chỉ một mình hắn?"
An Bình gật đầu, "Đúng, chỉ một mình hắn."
Ta lại hỏi: "Lúc nào ngươi về nước?"
An Bình nhướng mày, "Nhanh thôi."
Ta nói: "Mấy ngày nay ai gia nhiễm phong hàn, có lẽ đến lúc người về nước cũng không thể đi tiễn được."
An bình nói: "Không sao không sao."
Ta lại nói: "An Bình là người thông minh, Ninh Hằng đón ngươi tới, ngươi cũng nên nhớ đường trở về chứ."
An Bình cười khanh khách nói: "Biết rồi, Thái hậu yên tâm."
Ta lúc này mới hạ quyết tâm, nhưng mà thấy An Bình cười khanh khách, ta cũng chẳng an tâm được. Mấy ngày nay tuy kết giao với An Bình, nhưng chỉ là kết giao sơ qua. Quen biết lâu dần, ta lại càng thấy An Bình rất giống Hoàng đế, hiện giờ An Bình chỉ là Vương quân Bình quốc, nhưng sau này đăng cơ sẽ là vua một nước. Đối với người đứng đầu một quốc gia, ta ít nhiều gì cũng sẽ có phản cảm, chỉ vì bọn họ lời nói ra thật giả khó phân mà hỉ nộ cũng thất thường.
Mà An Bình hình như có tâm tư không nên có với Ninh Hằng, đối với tình địch ta lại càng không có hảo cảm.
An Bình đi rồi, ta lập tức bảo Nhạn Nhi đi hỏi thăm một thái