Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ợp, đầu lưỡi nhẹ nhàng đưa ra quấn lấy đầu lưỡi ta.
Trong mắt ta ánh lên sự vui vẻ.
Trong khoảnh khắc, chân ta nhũn ra, ta rút bàn tay đang bị Ninh Hằng nắm chặt lại, vươn tay ôm lấy cổ Ninh Hằng, cả người tựa lên người hắn. Không thể không nói, đứng hôn môi bên ngoài so với hôn trong phòng, tư vị lại càng mất hồn hơn.
Đợi đến lúc ta và Ninh Hằng thở dốc không ngừng, chúng ta mới ngừng lại.
Ngay lúc ta cảm thấy mỹ mãn đang định khiêu khích Ninh hằng lần nữa, thì thoáng thấy cách đó không xa xuất hiện một bóng người. Bóng người kia biến mất rất nhanh, nhưng từ ánh sáng đèn cung đình treo gần đó, ta có thể nhận ra bóng người kia chợt lóe lên một góc áo bào có thêu rồng.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
NGAO NGAO NGAO ~~~ hôm nay đêm thất tịch ~~~ mọi người đêm thất tịch vui vẻ ~~~~~
Tiểu Ninh Tử xấu hổ nói: "Các ngươi đừng Bá Vương, Bá Vương ta sẽ không được gặm Quán Quán nữa..."






Sau khi trở về Phúc cung, ta cứ nghĩ mãi đến bóng người thoáng qua kia. Ở trong cung, người dám mặc áo bào thêu rồng, thì chỉ có một mình Hoàng đế. Nhưng mà lúc đó trời tối đen, ánh sáng từ đèn lồng chiếu ra cũng chỉ mờ mờ, chắc là ta nhìn lầm rồi. Chỉ mong cảm giác có người ở đó là sai, lúc này Hoàng đế có lẽ vẫn còn ở chỗ Vương quân An Bình, không có khả năng sẽ xuất hiện ở chỗ đó.
Nửa đêm lúc Ninh Hằng đến, ta không nói với hắn chuyện mình lo lắng. Tuy Ninh Hằng mọi chuyện đều thuận theo ý ta, nhưng một khi liên quan đến Hoàng đế, thì mọi chuyện đều trở nên mẫn cảm. Đến giờ ta vẫn không có can đảm hỏi Ninh Hằng, nếu một ngày Hoàng đế bảo hắn giết ta, hắn có động thủ hay không.
Dù sao vấn đề này thật là vô vị, ta cũng chẳng muốn nghĩ sâu hơn, lại nở nụ cười cùng hắn hẹn hò như trước.
Hôm sau lúc dùng đồ ăn sáng, trong đầu đã nghĩ hết đủ loại đối đáp. Sau đó ta bắt đầu thấp thỏm chờ Hoàng đế đến thỉnh an. Mấy ngày gần đây, mỗi lần Hoàng đế đến thỉnh an, là mỗi lần ta như phải bước lên pháp trường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng run sợ tất nhiên là không cần phải nói rồi.
Không ngờ ta chờ rất lâu, bóng dáng Hoàng đế cũng chẳng nhìn thấy, mà Tào Võ lại nhẹ nhàng tiến vào nói với ta: "Bẩm Thái hậu nương nương, Vương quân điện hạ An Bình cầu kiến."
Vương quân An Bình cười nói: "Đúng vậy. Thường Trữ bảo ta, nếu ta nói muốn kết giao với Thái hậu, Thái hậu chắc chắn sẽ dùng lý do tuổi tác mà từ chối. Thường Trữ còn nói Thái hậu chắc chắn thấy ta không thuận mắt, nguyên nhân là người tới đón tiếp ta là người trong lòng của Thái hậu. Thật ra, những lời ta nói đêm qua cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, mong Thái hậu bỏ quá cho."
Cái miệng của Thường Trữ cũng lớn thật đấy, đem cả gốc rễ trong lòng ta nói ra hết. Nhưng mà xem ra vị Vương quân An Bình này rất được Thường Trữ yêu thích cùng tín nhiệm, mà được Thường Trữ tán thưởng, có lẽ ta cũng sẽ thích.
Ta thả lỏng sự phòng bị trong lòng, cười nhẹ: "Vương quân An Bình tặng cho Thường Trữ một lang quân mỹ mạo (tướng mạo đẹp)sao? Bằng không Thường Trữ sao lại hết cả chuyện sâu kín trong lòng ta nói hết ra thế này."
Vương quân An Bình cũng bật cười.
Duyên phận giữa người và người đúng là rất kỳ diệu, cùng lắm mới chỉ qua một canh giờ ngắn ngủi, mà trong lòng ta đã sinh ra cảm giác hận không thể quen biết An Bình sớm hơn. Ta nói chuyện với An Bình rất vui vẻ thoải mái, nên thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã tới lúc dùng bữa trưa.
Lúc này ta mới nhớ ra, Hoàng đế nhi tử của ta hôm nay không đến thỉnh an. Cứ theo kinh nghiệm từ trước đến giờ, nếu Hoàng đế không đến thỉnh an thì cũng sẽ sai người đến báo một tiếng, nhưng hôm nay chẳng thấy gì cả. Nhưng mà cũng chẳng sao hết, Hoàng đế không đến ta còn len lén vui vẻ.
Ta giữ An Bình lại cùng dùng bữa trưa. Ăn trưa xong, An Bình rủ ta xuất cung du ngoạn, ta vốn có chút băn khoăn về Hoàng đế, nhưng nghĩ kỹ lại Vương quân nước láng giềng đã mở miệng mời, ta sao lại có thể vô lý mà từ chối, nên vui vẻ gật đầu đồng ý.
Ta chỉ đem theo mỗi Nhạn Nhi, quang minh chính đại cùng An Bình xuất cung.
Chúng ta đi tra ngoài từ cửa Nam, dùng lệnh bài Hoàng đế ngự ban, An Bình ngồi cạnh ta ở trong xe ngựa vừa nói giỡn cười đùa vừa nhìn cảnh sắc bên ngoài, đột nhiên, thấy mặt này vui vẻ, hét lên một tiếng: "Ninh đại tướng quân." Nói xong, nàng quay đầu nhìn ta, nở nụ cười, "Thái hậu, ta gọi người trong lòng ngươi đến rồi kìa."
Lúc này gặp Ninh Hằng, đúng là ngoài dự kiến. Nhưng mà việc ngoài dự kiến này lại làm ta vui mừng, ta vui vẻ đưa mặt ra ngoài rèm, đúng là Ninh Hằng.
Ta vẫy vẫy tay, nhẹ hô lên: "Trí Viễn."
Ninh Hằng cũng dừng bước, lúc này vẻ mặt hắn phức tạp, ánh mắt còn có sự trốn tránh, hắn đi tới hành lễ với ta và An Bình, rồi sau nhìn An Bình, nhìn cũng chẳng thèm nhìn ta.
Ta nghĩ thầm đầu gỗ này chắc là đang thẹn thùng, cho nên chút lăn tăn dấm chua trong lòng cũng chẳng để tâm nữa.
Sau khi Ninh Hằng rời đi, An Bình nghiêm túc nói với ta: "Theo kinh nghiệm của ta, ta có thể khẳng định người trong lòng