Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

ậy, tiến lại gần đỡ lấy nàng ấy, trách cứ: “ Là hạ nhân nào nhiều chuyện vậy? Ta rõ ràng đã nói là không cần đánh thức ngươi dậy. Sao không chải đầu rửa mặt cho xong rồi hẵng đi ra?”
Thường Trữ ngồi xuống ghế mềm, ngáp một cái, cười nói: “Quán Quán sớm như vậy đã đến tìm ta, nhất định là có chuyện gấp muốn nói với ta.”
Đúng là chỉ có ngươi hiểu ta, Thường Trữ. Ta thở dài một tiếng, nói: “Việc này có liên quan đến… Thừa Văn.”
Thường Trữ vừa nghe xong lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, vẻ ngái ngủ trên mặt biến mất tăm, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hẳn, hỏi: “ Thừa Văn thế nào?”
Ta suy nghĩ, kể hết những chuyện xảy ra mấy ngày này cho Thường Trữ nghe, bao gồm cả chuyện giữa ta và Ninh Hằng, cũng bao gồm luôn cả chuyện Hoàng đế thích ta, cùng với việc mưu phản. Nhưng mà chuyện mưu phản, ta chỉ lọc ra những gì quan trọng để nói.
Tất cả mọi chuyện vừa nói xong, ta lập tức cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Ta vô cùng may mắn khi có được một tri kỉ như Thường Trữ, vào lúc này, có thể nói ra những chuyện phiền muộn trong lòng mình cùng tri kỷ, đúng là không còn gì tốt hơn nữa.
Sắc mặt Thường Trữ không ngừng biến đổi, nàng ấy lặng im một lúc lâu mới nói: “Chuyện mưu phản mấy ngày trước Thừa Văn cùng đã nói với ta, lúc ta vừa biết được cũng không thấy kinh ngạc, Thẩm Khinh Ngôn dã tâm lang sói, ta đã sớm biết hắn không phải là người tốt mà. Nhưng mà những năm gần đây, Thừa Văn không muốn gần nữ sắc, ta còn tưởng hắn đoạn tụ. Không ngờ trong lòng lại cất giấu một bí mật kinh người như vậy.”
Ta tiếp tục nói: “Thường Trữ ngươi cũng biết rồi đấy, ta không phải là mẫu thân ruột thịt của Thừa Văn, nhưng trước giờ ta đều yêu thương Thừa Văn như nhi tử (con trai). Ngươi cũng biết, Thừa Văn cố chấp đến mức mười con trâu cũng không xoay chuyển được ý định của hắn. Hôm nào, ngươi cẩn thận khuyên giải hắn. Thừa Văn năm nay mười sáu, nữ nhân bên cạnh hắn không nhiều, ở chung với hắn lâu nhất cũng chẳng còn ai ngoài ngươi và ta, có lẽ là hắn còn trẻ nên suy nghĩ lầm lạc, tình thân và tình cảm nam nữ tuyệt đối không được đánh đồng.”
Thường Trữ gật đầu nói: “Mấy hôm nữa nữa vừa đúng ngày rằm, ta sẽ tiến cung khuyên nhủ Thừa Văn,” Thường Trữ nhẹ chau mày, “Chuyện của Thừa Văn đúng là hơi hoang đường, nhưng mà Quán Quán ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không cho phép Thừa Văn làm ra mấy chuyện đại nghịch bất đạo này.”
Ta gật đầu, “Có lời này của ngươi ta cũng yên tâm, Thừa Văn xưa nay đều nghe lời ngươi nhất.”
Lúc này Thường Trữ lại nói: “Vừa rồi nghe ngươi kể, Ninh Hằng quả thật là người hiếm thấy. Lòng trung thành là không sai, cái sai chính là thân phận giữa ngươi và Ninh Hằng. Thật ra việc ngươi thu Ninh Hằng làm nam hầu cũng không phải là chuyện về lâu về dài được, Ninh Hằng trước sau vẫn là trọng thần trong triều, lời ra tiếng vào lúc nhàn rỗi quá nhiều Thừa Văn cũng khó mà ngăn chặn được, huống hồ hiện giờ Thừa Văn lại có tâm tư như vậy với ngươi, càng là ngàn vạn lần không được.” dừng một lát, Thường Trữ thở dài, “Quán Quán, ngươi và Ninh Hằng không thể rồi, vẫn nên sớm từ bỏ đi.”
Ta không nói gì gật đầu.
Sau đó ta cùng Thường Trữ nói chuyện phiếm, ta thấy sắc mặt nàng ấy mệt mỏi nên lấy lý do rời khỏi phủ công chúa, thấy thời gian vẫn còn sớm, ta trầm ngâm một lát, lại để thái giám đánh xe đi dạo trong kinh thành.
Tuyết bay đầy trời, người đi trên phố rất ít. Ta vén rèm nhìn ra, hoa tuyết nhẹ bay vào xe ngựa, ta vừa định đưa tay ra bắt lấy, thì lại có một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy qua, ta nhìn kí hiệu, là xe ngựa của Thẩm phủ.
Sau khi nói với Hoàng đế chuyện Thẩm Khinh Ngôn mưu phản, giờ nhìn thấy những thứ liên quan đến Thẩm phủ, đáy lòng ta vẫn có chút bất an. Ta đang định buông rèm xe xuống, thì rèm xe ngựa bên cạnh lại vén lên, ta sững sờ, là Thẩm Khinh Ngôn.
Hắn cười ấm áp với ta, đáy mắt đầy thâm ý, sau đó lại nhanh chóng buông rèm xuống. Ta và Thẩm Khinh Ngôn quen biết nhau nhiều năm như vậy, tất nhiên là rõ nụ cười của hắn lúc này có ý nghĩa gì, hắn muốn ta tìm một nơi yên tĩnh, rồi sau đó nói với ta mấy chuyện quan trọng.
Ta nghĩ dù sao Hoàng đế cũng đã biết rồi, như vậy vở kịch này vẫn phải tiếp tục diễn thôi, ta phân phó thái giám đánh xe, “Đến Tô phủ.”
Sau khi ta đi vào Tô phủ, cầm chiếc ô màu đỏ thẫm, chầm chậm đi trong mưa tuyết đến khuê phòng ngày trước của ta. Trong Tô phủ có không ít người của Thẩm Khinh Ngôn, chuyện ta đi đến Thẩm Khinh Ngôn sẽ nhanh chóng biết, cho nên ta không cần lo Thẩm Khinh Ngôn không tìm được ta.
Quả nhiên, ta vừa mới bước vào khuê phòng trước kia, thì Thẩm Khinh Ngôn đã đến rồi.
Hắn khép cửa phòng lại.
Ta vừa định ngồi xuống ghế, lại phát hiện mặt ghế phủ lớp bụi dầy, ta nhíu mày, hạ nhân trong Tô phủ nhận tiền công mà làm việc kém quá, đúng là không được.
Lúc này Thẩm Khinh Ngôn không biết lấy đâu ra khăn trắng, khom lưng lau sạch sẽ từng lớp bụi trên ghế, hắn ngẩng đầu cười với ta, giọng nói ấm áp: “Xong rồi, sạch sẽ rồi.”
Ta ngồi xuống, qua một lúc sau, Thẩm Khinh Ngôn vẫn không nói gì, chỉ dịu dàng nhìn ta, ta lúng túng că