Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
m thiết, quay người lại chỉ Viên Hỷ trách móc: “Cậu không có lương tâm, tớ vì cậu mà đến…” Nói xong thấy sắc mặt Viên Hỷ bèn câm miệng lại, ngừng một lúc mới khẽ khàng an ủi Viên Hỷ: “Viên Hỷ, tớ bắt đầu thấy hơi ghen tỵ với cậu rồi đấy, Bộ Hoài Vũ xuất sắc đến thế, còn cả Hà Thích, tuy rằng tớ không vừa mắt với anh ta lắm, nhưng cũng đành phải thừa nhận anh ta là thanh niên có tài, và cả tên trương Hằng kia, tuy không phát hiện ra có ý đồ nam nữ gì gì ấy với cậu, nhưng đối xử với cậu cũng tốt không chê vào đâu được. Viên Hỷ, cậu bảo xem bên cạnh cậu có bao nhiêu đàn ông tốt thế? Hả? Viên Hỷ, cậu nói xem, chắc cậu phải thấy kiêu ngạo lắm, còn gì đáng để cậu chau mày khổ sở thế hả?”
Viên Hỷ nghe bạn nói thế thì không nhịn được cười, hỏi: “Lẽ nào chuyện tình cảm lằng nhằng cũng đáng để kiêu ngạo à?”
“Tất nhiên rồi~!” Bì Hối lật người ngồi dậy, nói với vẻ nghiêm túc: “Chứng tỏ là cậu hấp dẫn, tớ thì chỉ mong có mấy anh trai đẹp lẽo đẽo sau đít thôi, vả lại, cậu chưa biết câu này à? Thế ba chân là ổn định nhất!”
Viên Hỷ thở dài: “Quan trọng là bây giờ không phải ba chân nữa mà là bốn chân rồi, cậu bảo xem còn ổn định được không?”
Bì Hối ngẩn người, chớp chớp mắt, vẻ mặt kỳ lạ: “Còn bên nào nữa? Chẳng lẽ tên Trương Hằng cũng đến tỏ tình với cậu hôm nay rồi? Chắc là không chứ, tên ấy đã nói từ lâu là không tham gì cậu mà!”
Viên Hỷ không tâm trạng đâu để ý đến câu đùa của bạn, chỉ cười khổ rồi đáp: “Ella về nước rồi.”
“Ella? Ella nào?” Bì Hối hỏi, rồi lập tức phản ứng ra ngay, “Bạn gái cũ của Hà Thích?”
Bạn gái cũ của Hà Thích? Danh xưng này đúng là kỳ quặc, Viên Hỷ hơi cau mày, vậy thì mình là gì? “Bạn gái cũ nữa” hay là “bạn gái bây giờ”?
“Shit! Tớ đã bảo không tin được tên đó mà!” Bì Hối hậm hực nói, trước nay cô không phải là người thích giảng đạo lý, nguyên tắc chính là: Tôi có thể đa tình, vì tôi là phụ nữ, nhiều nhất chỉ là đa tình chứ không có “tình dục”; nhưng anh thì không được, vì anh là đàn ông, nếu dám đa tình thì tôi phăng teo anh luôn! Nên cô có thể chảy nước dãi trước trai đẹp, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng bạn trai Tiêu Mặc Đình ngắm mỹ nữ trên đường phố. Bì Hối vốn đã không ưa gì Hà Thích, nhưng vừa nghe bảo bạn gái từ Mỹ của Hà Thích về nước đã quên bẵng mất trước đó một khắc cô còn khuyên Viên Hỷ bỏ “Hà” theo “Bộ”, bây giờ cô chỉ nhớ căm giận thay Viên Hỷ, thấy Viên Hỷ cúi đầu không nói, thì thở dài hừ hừ: “Ta nói gì đây? Động vật như đàn ông không thể chiều chuộng mà, cậu cứ không nghe, đối xử với Hà Thích quá tốt! Lại còn đưa cơm gì gì cho anh ta, đúng là ăn no xong đá cậu. Lần này cũng không phải do chính tên ấy nói cậu biết chứ gì? Chắc không phải cậu bắt quả tang đấy chứ?”
Viên Hỷ ngước lên, chậm rãi kể lại chuyện gặp Ella hôm nay cho Viên Hỷ nghe, cuối cùng cắn môi, nói: “Bì Hối, tớ cảm thấy rất có lỗi với Ella.”
Bì Hối đần mặt ra, phản ứng đầu tiên khi định thần lại là đưa tay ra sờ sờ trán Viên Hỷ: “Có sốt đâu nhỉ, cậu biến thành Đức Mẹ rồi à?”
Viên Hỷ gạt tay Bì Hối ra, ủ rũ nói: “Đừng đùa, tớ nói thật đấy, hôm nay thấy Ella, cảm thấy cô ấy là người xuất chúng, cậu bảo xem cô ấy có sai gì đâu? Nếu không yêu Hà Thích thì có đuổi theo về đây không? Bì Hối, cậu thấy rốt cuộc tớ là kẻ thứ ba hay là cô ấy đây?”
Bì Hối nghe câu đó thì tức đến nỗi một lúc sau vẫn không thở nổi, trừng trừng nhìn Viên Hỷ mãi mới ổn định lại, lặng lẽ thốt ra một câu: “Người đáng thương tất có chỗ đáng hận. Viên Hỷ, hôm nay xem như tớ đã hiểu rõ câu này.” Ngữ khí thay đổi, cô tiếp tục kích động: “Viên Hỷ! Đây là lúc cậu làm Đức Mẹ à? Chủ nghĩa đế quốc đã đến tận đây rồi cơ đấy, cậu không chết thì cô ta tiêu đời! Sao cậu lại còn động lòng? Hà Thích từ đầu đến giờ là của cậu! Đứng lên, đứng lên chiến đấu! Đuổi chủ nghĩa đế quốc Mỹ cút về chỗ của nó!”
Chiếc xe cứ chạy mãi, Viên Hỷ không biết anh đang đưa mình đi đâu, hỏi cũng không nói, chỉ cười, bảo cô nhẫn nại đợi là được. Cuối cùng Viên Hỷ cũng buông xuôi, không hỏi nữa, chỉ rúc vào ghế ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng ngủ thiếp đi mất. Đang lúc mơ mơ màng màng thì cảm thấy Hà Thích đang lay gọi, mới dụi dụi mắt ngồi dậy, phát hiệu ra chiếc khăn bịt mắt đã được anh gỡ xuống tự lúc nào, lại nhìn ra ngoài thấy trời đã tối sầm, không có chút ánh đèn, không giống như trong thành phố.
Viên Hỷ ngờ vực nhìn Hà Thích, Hà Thích nhìn cô cười, bảo: “Em ngốc, lắng nghe kỹ xem, đó là âm thanh gì?” Vừa nói vừa quay cửa kính xuống, trong tích tắc cánh cửa hạ, Viên Hỷ nghe thấy tiếng sóng vỗ, cô nhìn Hà Thích với vẻ không tin được, còn Hà Thích vẫn cười rạng rỡ, nói: “Không tin thì xuống mà xem!”
Viên Hỷ vội mở cửa ra xuống xe, phát hiện chiếc xe đã ngừng trên con đường gần bờ biển, gần đó là bờ biển xa rộng ngút mắt. Cô không nói gì với Hà Thích mà vội vàng chạy về phía biển, nghe thấy anh gọi phía sau: “Chậm thôi, cẩn thận dưới chân!”
Viên Hỷ nghe lời đi chậm lại, chạy chưa được mấy bước đã cảm nhận sự mềm mại của bãi cát, cô vội vã cởi giày, đi chân trần chạy