Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1543 lượt.
về phía biển. Chẳng phải cô chưa từng thấy biển, nhưng bờ biển cách thành phố đến ba tiếng xe chạy, cô làm gì rảnh rỗi để thường xuyên đến đây, đừng nói là vào ban đêm thế này. Bỗng nhiên được nhìn thấy biển ban đêm, đối với Viên Hỷ đúng là một bất ngờ thích thú.
Ánh trăng rất sáng, dịu dàng phủ lên bãi biển một lớp sáng mềm mại, biển rất dịu dàng, nhè nhẹ vỗ vào triền cát, phát ra âm thanh rất vui tai. Viên Hỷ ngắm ánh trăng phía xa, bỗng nhớ đến một câu thơ của cổ nhân: Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thời.
Hà Thích đuổi theo phía sau, gọi: “Đừng xuống nước, lạnh.”
Viên Hỷ cười rồi quay lại nhìn anh, thấy anh đứng đó, ánh trăng soi trên mày mắt anh, chưa bao giờ đẹp trai đến thế.
Hà Thích cười hỏi: “Thích không?”
“Vâng!” Viên Hỷ gật đầu.
Hà Thích đi chậm từng bước, rồi dừng lại trước mặt Viên Hỷ, tay từ sau lưng đưa ra, đó là một đóa hoa hồng. Viên Hỷ càng kinh ngạc đến độ không thốt nên lời, không biết anh còn giấu cả hoa trên xe từ lúc nào.
“Lấy anh nhé, Viên Hỷ.” Anh vừa nói, vừa quỳ gối xuống, giọng nói không che giấu được nỗi xúc động, tay kia nâng chiếc nhẫn lên trước mặt cô, “Trước kia anh đã hỏi, em bảo sẽ nhận món quà này rồi.”
Thì ra, món quà mà anh nói là chiếc nhẫn này! Viên Hỷ mới nhận ra anh đã có ý nghĩ cầu hôn này từ lâu rồi, mà lại còn mất công đưa cô đến bờ biển, cho cô một lời cầu hôn tuyệt đẹp và lãng mạn.
“Giữa trời và biển, trăng sáng làm chứng, Hà Thích tôi muốn lấy Viên Hỷ làm vợ, yêu thương bảo vệ cả đời, không bao giờ hối hận.” Anh nhìn vào mắt cô, nói ra từng câu từng chữ, nói xong còn thấp thỏm đợi cô trả lời, thấy Viên Hỷ cứ đứng đó im lặng, trái tim anh dần bất an, bèn khẽ hỏi, “Viên Hỷ?”
Viên Hỷ cố gắng mở to mắt, mím môi cười, đưa tay ra kéo Hà Thích, nói: “Anh đứng dậy, em có lời muốn nói, nói xong rồi anh muốn cầu hôn cũng không muộn, đến lúc đó em nhất định sẽ nhận lời.”
Hà Thích bán tín bán nghi đứng dậy, nhìn Viên Hỷ vẻ nghi ngại, cô cười cười, quay người đi nhìn biển, khẽ nói: “Em nói chuyện gia đình mình với anh trước vậy, anh cần phải có nhận thức tỉnh táo với tương lai của chúng ta…”
Viên Hỷ bắt đầu kể chuyện từ lúc mình còn bé, chậm rãi nói hết cho Hà Thích nghe về bố mẹ, anh trai và gia đình, cuối cùng, cô mới quay lại nhìn Hà Thích, cười hỏi: “Bây giờ anh còn muốn cưới em không?”
Hà Thích trầm tư một lúc, rồi hỏi: “Anh nghĩ anh đã rõ rồi, thứ nhất, anh trai em mãi mãi là trách nhiệm của em, vì anh ấy mà em không thể theo anh ra nước ngoài, đúng không?”
Viên Hỷ cười, gật đầu.
“Thứ hai, mẹ em hoàn toàn không thích anh, không sai chứ?”
Viên Hỷ không biết anh rút ra kết luận này từ đâu, nhưng cô ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu, năm ấy vì anh mà tình cảm giữa cô với mẹ mới bị sứt mẻ, có lẽ mẹ cô cũng không thích anh thật. Viên Hỷ cười, nói với vẻ thoải mái: “Hà Thích, nếu không thì chúng ta chỉ yêu nhau một lúc là được, thế nào? Như thế mọi người đều không cần gánh vác trách nhiệm, chia tay rồi đường ai nấy đi.”
Viên Hỷ cười khổ, “Có lẽ tiêu hết số tiền vừa kiếm được sau khi về nước rồi.”
Bì Hối không kìm được bĩu môi, ném chiếc hộp về trước ngực Viên Hỷ, rồi nhìn cô và nói: “Xem cái vẻ mặt cậu kia, Viên Hỷ, đúng là đồ ủy mỵ, kim cương to không tốt à? Cậu nhìn vẻ mặt cậu kìa, như xẻo thịt cậu không bằng. Cậu đang vờ vịt đấy à? Trêu tức tớ chứ gì?”
“Cậu bảo viên đá đó có ăn được có uống được không, tác dụng gì chứ?” Tay Viên Hỷ mân mê chiếc nhẫn lấp lánh hào quang ấy, khàn giọng, “Mà lại đắt như thế, tớ thật sự rất đau lòng. Bố tớ vất vả bao nhiêu năm cũng không thấy được số tiền này, mà tớ lại đeo món đồ mấy vạn này lên tay, trong lòng thấy không thoải mái.”
“Câu này đừng có nói với Hà Thích đấy!” Bì Hối cười giễu, “Ta nói Viên Hỷ, cậu có còn là phụ nữ không? Nếu cậu mà nói ra câu này lúc Hà Thích cầu hôn thì… tuột hết cả lãng mạn!”
Một lúc sau, Bì Hối lại hỏi: “Cậu đã nói chuyện gia đình với anh ta rồi?”
Viên Hỷ gật đầu, thẫn thờ nhìn chiếc nhẫn như suy nghĩ gì đó, rồi khẽ khàng nói với Bì Hối: “Tớ định Tết này đưa Hà Thích về nhà.” Bì Hối nghĩ ngợi rồi cũng gật đầu: “Như thế cũng được, chưa biết chừng hôn duyên của cậu đúng là ở chỗ Hà Thích, dù sao cũng quấn quýt bao năm rồi, dù là cậu hay anh ta thì cũng vất vả như nhau.” Cô ngước lên nhìn Viên Hỷ, tình cảm trong đôi mắt rất sâu sắc, cô và Viên Hỷ đã quen nhau từ bé, tình cảm cũng không khác chị em ruột là mấy, những khó nhọc trong mấy năm nay của Viên Hỷ, cô đều hiểu rõ, nay nhìn thấy bạn mình đã có nơi nương tựa, trong lòng cô cảm thấy được an ủi rất nhiều. Bì Hối nhìn bạn mình hồi lâu, không đợi Viên Hỷ lên tiếng mà bỗng cười phá lên, nói: “Viên Hỷ, sao lúc nãy tớ lại có cảm giác như gả con gái ấy nhỉ? Ha ha! Có điều nói thực là tớ vẫn thấy tiếc Bộ Hoài Vũ lắm, đó mới là siêu phẩm đấy, tớ bảo cậu biết nhé Viên Hỷ, sớm muộn gì cậu cũng hối hận thôi!”
Viên Hỷ vốn đang cười mà nghe bạn mình nhắc đến Bộ Hoài Vũ, trong lòng bỗng thấy thắt lại, rồi sau đó lại n