Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

phải mặc cả với người ta trước, cũng bất chấp họ có giảm giá hay không. Hà Thích khéo léo nhắc bà mấy lần, nhưng bà vẫn cứ đến nơi là mặc cả ngay, sau đó than thở món đồ không đáng giá đó. Hà Thích nhìn thấy những cô bán hàng nhìn mọi người với ánh mắt kỳ lạ là mặt lại nóng hực, cuối cùng anh chỉ đi theo phía xa xa, thấy Viên Hỷ mua đồ rồi mới tiến đến cầm hộ, sau đó lại lỉnh ra phía sau.
Lúc đưa Bì Hối về, Viên Hỷ cũng theo cô xuống lầu, Bì Hối thắc mắc: “Cậu còn tiễn làm gì nữa?”
“Không phải tiễn cậu.” Viên Hỷ quay đầu liếc nhìn phía sau, “Mình muốn xuống lầu hít thở một chút, trong đó… mệt lắm!”
Đêm mùa thu đã có hơi lạnh thấu xương, không biết từ buổi sớm mai nào mà những cành cây vốn xanh um lá bỗng dưng rụng sạch. Tiễn Bì Hối về rồi, Viên Hỷ chậm rãi rảo quanh khu nhà một mình, bàn chân dẫm đạp lên những chiếc lá rơi bên dưới, cô cảm thấy rất rối loạn, luôn muốn suy nghĩ một số việc nào đó, nhưng tư duy cứ đình trệ, chẳng thể nào nghĩ nổi.
Cô có thể thấy sự ngượng ngùng ban sáng của Hà Thích, không phải cô mất tri giác, mà thấy rồi thì để làm gì? Trách móc anh ư? Nhưng sao có thể trách anh được? Nếu cô đứng trên vị trí một người lạ, cô có thể làm tốt hơn anh không? Viên Hỷ lắc đầu cười khổ, tự vấn những chuyện cô không làm được mà sao lại yêu cầu người khác?
Rẽ qua góc tòa nhà, ánh đèn đường càng mờ nhạt, ánh đèn vương vãi trên chiếc xe màu đen đậu bên đường, chẳng những không chiếu sáng mà còn khiến đường nét thân xe trở nên mù mờ hơn, như thể chỉ chớp mắt một cái là nó sẽ biến mất vào bóng đêm. Bộ Hoài Vũ ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn ô cửa sổ sáng đèn trên kia mà xuất thần. Anh cũng không biết tại sao lại đến đây, rõ ràng là muốn về nhà, nhưng khi đi ngang tiểu khu này lại vô thức rẽ vào. Chẳng lẽ đến lúc này rồi mà anh vẫn chưa chịu từ bỏ? Anh cười tự trào, cuối cùng thu ánh nhìn lại, khởi động xe.
Viên Hỷ đã rảo quanh khu một lúc lâu, hơi nóng theo cô ra từ trong nhà đã tan mất, gió thấm qua từng lần áo chỉ cảm thấy lạnh. Cô nghĩ ngợi rồi cũng thấy mình nực cười, vốn là đã chẳng ai thương xót thì hà cớ gì phải hành hạ bản thân. Thế là cô thở dài rồi cúi đầu chầm chậm quay về, trước mặt có một chiếc xe chạy ngang, cô cũng không lưu ý, chỉ nhường đường theo phản xạ, quay mặt đi tránh ánh đèn xe chói mắt, ai ngờ chiếc xe càng đến gần càng chạy chậm lại, cuối cùng dừng lại bên cạnh cô.
Viên Hỷ kinh ngạc quay đầu lại, sau đó nhìn thấy Bộ Hoài Vũ vẻ mặt bình thản trên xe.
“Lên xe đi.” Anh nói gọn.
Không phải dò hỏi, cũng không thỉnh cầu, tuy giọng không lớn nhưng có sự kiên định không cho phép từ chối. Trong tích tắc, Viên Hỷ có phần hoang mang, như thể lại trở về cái đêm lạnh giá ấy, cũng một câu nói ngắn gọn như thế, cũng một vẻ mặt thờ ơ như thế, thậm chí đến ngữ điệu của anh cũng không chút thay đổi. Nhưng chỉ một câu bình thản ấy đã cho cô một hơi ấm và sự an toàn đến vô cùng.
Thời khắc ấy, Viên Hỷ không nghĩ sẽ từ chối, bước lên xe anh như có ma xui quỷ khiến. Vừa ngồi vào trong, hơi ấm lập tức bao bọc lấy cô, rất ấm, tốt quá, Viên Hỷ không nén được phát ra một hơi thở dài. Nghe thấy tiếng cười khẽ của anh, cô nghiêng đầu nhìn, thấy anh nhướn môi lên, lộ ra một nụ cười rất dịu dàng.
Viên Hỷ cũng cười theo, hỏi: “Tìm em à? Có chuyện gì không?”
Bộ Hoài Vũ lắc đầu, “Đến để thăm em, không có gì.”
Phía sau có xe khác chạy đến, nhấn còi ra hiệu cho xe họ chạy nhanh. Bộ Hoài Vũ liếc nhìn Viên Hỷ rồi khởi động xe, khẽ hỏi: “Muốn đi đâu?”
Viên Hỷ ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh có đói không? Em mời anh đi ăn vậy.”
Bộ Hoài Vũ không hỏi ăn ở đâu mà lái xe thẳng ra ngoài tiểu khu, đến quán ăn nhỏ lần trước họ đã ăn đêm ở đó. Trong quán vẫn đông người, hai người tìm một góc khuất rồi ngồi xuống chọn mấy món, một lúc sau phục vụ đã dọn lên, Viên Hỷ hai tay bưng bát húp một ngụm cháo nóng, cảm thấy hơi nóng xuyên qua cổ họng rồi rơi xuống dạ dày, lúc này mới cảm thấy ấm áp từ trong ra ngoài.
Bộ Hoài Vũ không động đũa, chỉ nhìn cô và dịu giọng hỏi: “Buổi tối chưa ăn à?”
Viên Hỷ cười rồi lắc đầu, đặt bát lại trên bàn rồi cúi đầu ngẩn ngơ. Ba bữa cơm không thiếu bữa nào, chỉ có điều không ăn nổi.
“Tại sao con người phải sống?” Viên Hỷ đột ngột ngẩng lên hỏi.
Bộ Hoài Vũ cứng người, ngẩn ngơ nhìn Viên Hỷ một lúc, sau đó mới rủ mắt xuống, ngón tay vô thức khẽ sờ quanh mép bàn, một lúc sau mới ngước mắt lên nhìn thẳng vào cô: “Em không nên hỏi tại sao con người phải sống, mà nên hỏi là con người phải làm thế nào mới có thể sống, mới có thể sống thật tốt.”
Không hỏi tại sao sống, chỉ hỏi phải sống thế nào, không hỏi tại sao cô lại sinh ra trong một gia đình như thế, chỉ hỏi cô phải sống tốt cho mình trong gia đình như thế bằng cách nào? Cô thẫn thờ nhìn Bộ Hoài Vũ, ánh mắt anh sâu thẳm mà sáng rỡ, toát lên vẻ bình thản và kiên cường.
Bộ Hoài Vũ khẽ nhướn môi lên, Viên Hỷ bỗng hoàn hồn lại, vội vã nhếch môi lên cười theo rồi quay nhìn nơi khác. Hai người không nói gì nữa, cúi đầu lặng lẽ ăn, như hai người xa lạ chỉ ngồi cùng bàn. Ăn cơm xong, Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ,