Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
ra e ngại, “Hà Thích có ổn không? Mẹ vẫn thấy không yên tâm.”
Viên Hỷ thật không biết phải nói gì nữa, chỉ nhìn mẹ mình và kiên nhẫn giải thích: “Mẹ, con đã quyết định ở bên anh ấy rồi,” Rồi cô chỉ vào chiếc nhẫn trên tay cho mẹ thấy, nói tiếp, “Mà bọn con đã đính hôn rồi. Nếu mẹ muốn để anh trai sau này sống cùng con thì tốt nhất là bây giờ hãy để anh ấy tiếp xúc nhiều với Hà Thích, ít nhất hai người có thể có tình cảm với nhau, như thế không ổn à?”
Bà Viên cuối cùng cũng có vẻ bị thuyết phục, vừa gật gù xong thì lại nghĩ đến Tiểu Hồng, “Thế Tiểu Hồng thì sao?”
“Cùng lắm đưa cô ta đi cùng.”
“Không được!” Bà Viên vội phủ quyết, “Anh trai con hễ vào công viên là như đứa trẻ ấy, không nên để Tiểu Hồng thấy thì hơn.”
“Nhưng mẹ à, Tiểu Hồng sớm muộn gì cũng sẽ biết tình trạng của anh thôi, mà mẹ cũng không nên giấu giếm chuyện này, như thế không đạo đức tí nào. Mẹ, đừng cưới vợ cho anh nữa, không được ư? Con và Hà Thích sẽ chăm sóc anh.” Có lẽ trong lòng vẫn còn lại chút hy vọng nên Viên Hỷ thử thuyết phục mẹ mình. Nhưng cô không thắng được sự cố chấp của bà, vừa nghe cô nói là sắc mặt bà Viên lập tức sa sầm, liếc cô một cái rồi hậm hực nói: “Cô đừng chơi trò này với tôi, tôi là mẹ cô, chả nhẽ tôi không biết tâm tư cô à, có phải Hà Thích lại nói gì với cô không? Nó không muốn cưới vợ cho anh cô chứ gì?”
Viên Hỷ cười mỉa mai, cuối cùng cũng chịu thua, cô cắn môi quay mặt đi hít thở một lúc rồi mới quay lại nhìn mẹ, hỏi: “Vậy mẹ bảo làm sao đây?”
Bà Viên trầm tư, bà cũng hết ý kiến rồi, Thanh Trác cứ nằng nặc đòi đi công viên chơi, không đi không được, thế thì đi, nhưng Tiểu Hồng thì sao? Nghĩ ngợi một lúc, rồi Bà Viên nghiến răng nói: “Đi thôi, đi hết, mẹ dặn dò anh con để nó đừng phá phách là được.”
Viên Hỷ lạnh lùng nhếch môi, không nói gì.
Thanh Trác vừa nghe nói sẽ dẫn anh đi công viên trò chơi thì rất vui sướng, bà Viên và Viên Hỷ phải dỗ dành mãi mới chịu đi ngủ, hôm sau tỉnh dậy rất sớm, trời mới tờ mờ sáng đã chạy ra phòng khách lay Viên Hỷ tỉnh giấc, cố đè nén niềm vui hét lên nho nhỏ: “Tiểu Hỷ, Tiểu Hỷ, dậy nhanh đi, lát nữa là muộn đó!”
Viên Hỷ mò di động ra xem, mới có sáu giờ, nên cô đành khe khàng dỗ cho Thanh Trác đi ngủ thêm một lúc, bảo phải chơi cả ngày rất mệt, không ngủ đủ thì buổi chiều không có sức chơi đâu, cô sẽ phải đưa anh về sớm. Thanh Trác sợ không được chơi cả ngày nên đành ấm ức quay trở về phòng. Viên Hỷ không ngủ nổi nữa, mắt mở trừng nhìn sắc trời nhòa nhạt ngoài kia, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Hà Thích nói cô phải kiên trì hơn, mọi chuyện rồi sẽ qua, nhưng tại sao cô không bao giờ nhìn thấy chút tia hy vọng?
Một lúc sau trong phòng vẳng đến tiếng động khe khẽ, cửa lại bị mở ra, lần này là bà Viên. Viên Hỷ vội vàng nhắm mắt vờ ngủ. Bà Viên rón rén bước tới, kéo cánh tay Viên Hỷ lộ ra ngoài vào chăn trở lại, sau đó tấn chăn lại cho cô rồi mới lần mò vào nhà bếp, một lát sau, trong nhà bếp vẳng ra tiếng nước chảy róc rách.
Đó chính là tình mẹ sao? Những gì bà có thể cho cô cũng chỉ có thế thôi, phải không? Viên Hỷ khẽ quay nghiêng đầu vào trong, cắn mạnh chăn không để mình phát ra âm thanh nào, nhưng nước mắt lại tuôn ra mà không thể kiềm chế nổi, nước mắt trượt qua mũi, lặng lẽ rơi ướt gối đầu.
Mọi người ăn sáng xong thì ngồi đợi Hà Thích, Thanh Trác cứ nhấp nhổm mãi, mấy lần chạy ra cửa sổ thò đầu ra xem xe Hà Thích đã đến chưa, đến chín giờ hơn thì bà Viên cũng bắt đầu sốt ruột, hỏi Viên Hỷ: “Sao cậu ta chưa đến? Hai đứa hẹn nhau mấy giờ?”
Ella cắn mạnh môi, mắt hoe đỏ, túm chặt lấy anh không buông. Hà Thích không dám mạnh tay quá, nên đành ngước lên nhìn cô, khẽ nói: “Buông tay ra, Ella, cứ phải thế sao?”
“Em cũng không muốn thế, anh nghĩ em muốn vậy à? Nếu có thể, em cũng muốn giữ tự trọng của mình rồi quay lưng bỏ đi, nhưng em không thể.” Ella cắn chặt môi, cố gắng khống chế giọng mình đang run lên, cố gắng để nó có vẻ bình tĩnh, “Em cũng muốn tha cho anh, nhưng rồi ai tha cho em? Hà, anh bảo em biết, ai sẽ giúp em đây? Em yêu anh, Hà, em thật sự yêu anh.”
Không còn tự trọng, không còn cao ngạo, những thứ ấy cô đã bỏ đi mất từ khi quyết định đuổi theo anh về nước. Cô về đây dưới cái mác đi du lịch, nhưng ai cũng rõ trong bụng là cô về vì anh, anh biết, lão Từ cũng biết, e là đến Viên Hỷ của anh cũng biết. Cô vốn ngỡ rằng chỉ cần mình quay về bên anh thì không cần làm gì, cô gái kia cũng sẽ hoảng loạn, tự nghi thần nghi quỷ, ghen bóng ghen gió với anh. Cô đã nghĩ, chỉ cần mình xuất hiện ở đây thì sẽ là chướng ngại lớn nhất của họ, sẽ trở thành khởi đầu của mọi mâu thuẫn. Ngờ đâu, cô gái kia lại thông minh đến thế, có thể làm được chuyện không hỏi gì, không nói gì, thậm chí phớt lờ sự tồn tại của cô.
Hà Thích lặng im nhìn Ella, vẻ kiên cường gắng gượng và bi thương trên nét mặt cô đã đâm vào trái tim anh, nơi nào đó của trái tim anh bắt đầu mềm dần, bắt đầu điều khiển anh đưa tay lên lau nước mắt trên mặt cô. Khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào gò má mềm mại