Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
đứng lên, “Đi thôi.”
Viên Hỷ đáp lại rồi đứng dậy theo anh ra ngoài.
Chiếc xe chạy đến dưới tòa nhà của Viên Hỷ, vẫn là Bộ Hoài Vũ gọi cô thức dậy, Viên Hỷ có phần ngượng ngập, không biết vì sao mình lại ngủ thiếp đi, vội cười vẻ lúng túng, “Có lẽ do xe anh thoải mái quá, sao em cứ ngồi lên là muốn ngủ nhỉ!”
Bộ Hoài Vũ chỉ mỉm cười mà không nói gì, có lẽ sợ cô ngủ thiếp đi sẽ cảm lạnh, nên máy điều hòa trong xe chỉnh nhiệt độ rất cao, trên trán anh đã lấm tấm mồ hôi, thấy Viên Hỷ đã tỉnh thì tắt máy điều hòa đi, khẽ nói: “Ngồi một lúc cho bớt nóng rồi xuống, cẩn thận cảm đấy.”
Viên Hỷ ngủ đến nỗi cũng thấy phát nóng cả người, có điều vẫn không định ngồi lại trong xe lâu, cô kéo chặt áo khoác, vừa mở cửa xe vừa cười nói: “Không sao, cách có hai bước chứ mấy, muộn quá rồi, anh về sớm nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải đi làm.”
Cô xuống xe, rồi quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ, mím môi thật chặt rồi mới mấp máy nói: “Tối nay… cám ơn anh.” Nói xong ôm chặt lấy vai đi thật nhanh vào trong. Cô biết Bộ Hoài Vũ vẫn đứng sau lưng nhìn theo, nhưng cô không quay đầu lại. Không phải cô vô tình, không phải cô ích kỷ, mà cô chỉ tham lam, tham lam chút hơi ấm cô có được từ anh, cô không nỡ để hơi ấm ấy dần dần tản mác, cô vẫn cần hơi ấm áp đó để cô gắng gượng quay trở lại ngôi nhà ấy, để đối diện với mẹ, và cả cái gia đình cô chẳng thể cắt đứt.
Thứ hai, Viên Hỷ xin công ty nghỉ phép, tuy cuối tháng công việc khá bận nhưng có lẽ trưởng phòng thấy cô chưa bao giờ xin nghỉ nên đã đồng ý. Buổi trưa lúc về nhà bà Viên vẫn có vẻ không vui, chê Viên Hỷ nghỉ chỉ có nửa buổi, cho rằng cô cố ý trốn tránh. Viên Hỷ không giải thích gì, chỉ lặng lẽ vào nhà bếp chuẩn bị bữa trưa.
Thanh Trác tranh thủ lúc mẹ và Tiểu Hồng nói chuyện để lẻn vào nhà bếp, kéo tay Viên Hỷ hỏi khi nào thì Bộ Hoài Vũ đến dẫn anh đi công viên chơi. Viên Hỷ không dứt ra được, đành dỗ dành anh bảo ngày mai sẽ đi, Thanh Trác mới vui vẻ chịu thôi, rồi hứng chí chạy ra ngoài xem tivi. Nhìn theo bóng anh mình, Viên Hỷ cười với vẻ bất lực, cô không cách nào nhờ Bộ Hoài Vũ đến đưa anh trai đi chơi, công việc của anh vốn đã rất bận, đến ngày cuối tuần cũng thường xuyên không nghỉ ngơi, huống hồ gì bây giờ chẳng phải là cuối tuần. Đừng nói là quan hệ họ hiện giờ khá ngượng ngùng, cho dù trước kia anh chẳng nói gì đi nữa. Cô nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định sẽ hỏi Hà Thích rỗi không, nếu được thì có thể nhờ anh đưa anh trai đi chơi, như thế có thể xây dựng tình cảm của cả hai, để anh cô khỏi phải suốt ngày léo nhéo nhắc tên Bộ Hoài Vũ, khiến Hà Thích nghe cũng cảm thấy khó xử.
Buổi chiều mọi người không đi đâu, Viên Hỷ bảo dù gì cô cũng đã nghỉ phép, sáng mai lại đi, như thế cũng có thể đi được nhiều nơi. Bà Viên lại hỏi ý kiến Tiểu Hồng, cô nàng không nói gì, chỉ trốn biệt trong phòng Viên Hỷ không ra.
Tờ mờ tối Bì Hối lại đến, đưa cho Viên Hỷ hai vạn tệ. Viên Hỷ muốn viết giấy mượn tiền gì gì đó, nhưng bị Bì Hối nhìn với vẻ khinh thường, cô chỉ nói Viên Hỷ nên tự bảo trọng rồi bỏ về. Bì Hối vừa đi thì Hà Thích đến, bà Viên đang ngồi xem tivi cùng Thanh Trác trong phòng khách, anh lên tiếng chào họ với vẻ thiếu tự nhiên. Viên Hỷ thấy anh ở trong phòng khách quá căng thẳng, bèn lôi anh vào phòng của Bì Hối.
“Có nhìn thấy Bì Hối không?” Viên Hỷ hỏi.
“Vâng?”
“Xin lỗi,” Anh khẽ nói, “Hôm qua… lúc dạo phố… Anh không cố ý, anh… chỉ thấy không quen… anh…”
“Đừng nói nữa.” Viên Hỷ đưa tay lên bịt miệng anh, “Không cần giải thích, em hiểu.”
Hà Thích thở dài, kéo Viên Hỷ vào lòng, dụi dụi cằm mình vào đầu cô, “Viên Hỷ, chúng ta phải kiên trì, mọi chuyện sẽ qua, có phải không?”
Viên Hỷ khẽ “ừm” một tiếng, hai tay vòng lại sau lưng anh, ôm lại.
Tiễn Hà Thích về rồi, Viên Hỷ vừa vào nhà thì bà Viên đã theo sau cô. Bà Viên quan sát nét mặt Viên Hỷ trước, rồi mới hỏi: “Con muốn nhờ Hà Thích đưa anh con đi chơi?”
Không biết do cánh cửa cách âm không tốt lắm, hay là do tai mẹ cô quá thính nữa. Viên Hỷ liếc nhìn cánh cửa rồi nhìn mẹ mình, cố gắng hỏi lại với giọng điệu bình thản nhất: “Mẹ, sau này đừng nghe trộm bọn con nói chuyện được không? Nếu mẹ muốn biết gì thì có thể hỏi con, cũng có thể ngồi cạnh mà nghe.”
“Ai nghe trộm? Có đâu cái kiểu nói mẹ mình thế hả?” Bà Viên mặt đỏ bừng, có vẻ xấu hổ bèn cắt ngang lời Viên Hỷ.
Viên Hỷ cười khổ một cách mệt mỏi, không trả lời mà vòng qua mẹ mình để vào phòng khách. Bà Viên túm ngay lấy cánh tay cô, “Cô đừng có trốn tôi mãi.”
Viên Hỷ ngừng lại, quay người đứng trước mặt mẹ, “Còn chuyện gì nữa?”
Bà Viên nói: “Tôi không yên tâm cái cậu Hà Thích kia.”
Viên Hỷ cười cười, có vẻ rất bất lực, “Con biết mẹ có thành kiến với Hà Thích, nhưng anh ấy là người tốt. Anh trai tuy trẻ con nhưng trong mắt người khác thì vẫn là một người đàn ông, mẹ có gì mà không yên tâm? Hơn nữa, con cũng đi cùng, mẹ vẫn thấy không ổn à? Năm ngoái con và Bộ Hoài Vũ cũng đưa anh trai đi chơi, chẳng vấn đề gì cả.”
Bà Viên sắc mặt dịu lại, có điều vẫn tỏ