Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

Người thực thà chẳng phải không nổi nóng, mà là không chịu nổi nóng. Họ thường quen im lặng, nhưng im lặng mãi cũng không phải cách hay. Có vĩ nhân đã nói một câu nổi tiếng thế này: Không phải chết đi trong im lặng, mà là bộc phát trong im lặng…






Hà Thích không ngờ Viên Hỷ lại có phản ứng mạnh mẽ đến thế, vẻ mặt anh toát lên sự kinh hoảng, định ôm lấy cô nhưng bị cô đẩy ra. Viên Hỷ thấy mọi người xung quanh đang chú ý mình thì cố gắng kiềm chế: “Anh biết em ghét nhất chuyện lôi lôi kéo kéo ở nơi công cộng, em không cần anh giải thích nữa, tránh ra, em còn có việc.”
Hà Thích nào chịu thôi, cũng biết hiện giờ giải thích cô sẽ không nghe, nên đành chuyển sang vấn đề khác: “Có chuyện gì? Em đến bệnh viện làm gì thế?”
Viên Hỷ không đếm xỉa gì anh, chỉ đi vòng sang bên. Hà Thích không dám ngăn lại nữa, đành lặng lẽ đi theo sau, vào thang máy rồi đến phòng bệnh Thanh Trác. Thanh Trác đã tỉnh, đang khóc lóc kêu la vết thương đau quá. Bà Viên vừa lau nước mắt vừa dỗ dành anh, nhưng thuốc tê đã hết nên tất nhiên sẽ đau rồi, Thanh Trác lại không thể nhẫn nhịn như người lớn, mà cứ khóc gào kêu đau suốt. Do ở trong phòng bệnh lớn, còn có những người bệnh khác và cả người thân của họ, đều nhìn Thanh Trác như nhìn quái vật. Thấy một người đàn ông lớn như vậy mà gào khóc như trẻ con thì đều thấy kinh ngạc, hỏi thì được biết chỉ là ca mổ viêm ruột rừa, càng cảm thấy không thể hiểu nổi.
Bà Viên thấy Viên Hỷ quay lại thì vội đứng lên hỏi cô: “Có phải bác sĩ không mổ hết cho nó? Sao anh con cứ kêu đau mãithế? Chúng ta không đưa phong bì cho bác sĩ, nên…”
Viên Hỷ vội trừng mắt với mẹ, ngăn bà không nói tiếp. Thấy mọi người xung quanh đều nhìn phía mình với ánh mắt quái lạ thì vẻ mặt cô tỏ ra rất ngượng ngập, lại thêm việc lúc nãy khiến cô thấy rất ức chế, bây giờ anh trai lại khóc lóc than thở thì càng phiền muộn hơn, muốn nói vài câu cứng rắn với anh nhưng lại không thốt ra được. Trí tuệ anh cô chỉ như đứa trẻ vài tuổi, làm sao chịu đựng được như người lớn, nói anh làm gì, nếu anh có thể hiểu thì chắc anh cũng không muốn như thế. Nghĩ đến đây, Viên Hỷ thầm thở dài, cũng bước đến dịu giọng dỗ dành.
“Mẹ!” Viên Hỷ kêu lên, mím môi rồi bảo: “Anh chỉ làm phẫu thuật nhỏ, mà đã mổ xong rồi, không cần tìm ai nữa.”
“Không sao, chỉ nói có vài câu thôi mà,” Ella đảo mắt nhìn phòng bệnh chật ních người, cười nói: “Đổi sang phòng đơn cũng được, người đông thế này thì không thể nghỉ ngơi gì được.”
Viên Hỷ phản đối không tác dụng, vì bà Viên rất muốn tìm người quen, vừa nghe bảo có thể đổi phòng thì đồng ý ngay. Hà Thích không tiện nói gì, chỉ đứng đó lặng thinh, nói thực là anh cũng muốn đổi Thanh Trác sang phòng khác tốt hơn, vì biết Viên Hỷ nhất định phải ở lại đây, anh không nỡ nhìn Viên Hỷ chịu cực khổ.
Ella rất nhiệt tình gọi điện cho ông chú của cô, một lúc sau đã có người đến xếp cho Thanh Trác đổi phòng. Viên Hỷ cười mỉa mai với Hà Thích, nhân lúc mọi người không chú ý thì nói với anh: “Có người quen đúng là tốt, rõ ràng em đã hỏi có còn phòng đơn trống không, kết quả là chỉ cần một cuộc gọi của cô ấy là xong, haizz, Hà Thích, nhà cô ấy chắc khá lắm nhỉ? Sao chỉ một ông chú mà có ích đến thế? Có phải đầu óc anh mụ mẫm rồi không, bỏ một người tốt đến thế mà tự hành hạ mình với em làm gì?
Hà Thích bất lực hạ giọng đáp: “Viên Hỷ, Ella có ý tốt thôi, thực ra cô ấy là người rất phóng khoáng, rất tốt bụng.”
Viên Hỷ liếc nhìn Hà Thích: “Đúng, cô ấy lương thiện, đến mức em cũng thấy hổ thẹn đây.”
Hà Thích đỏ bừng mặt, ú ớ không nói được gì.
Ông chú của Ella đúng là một người tận tình hết chỗ chê, Thanh Trác nằm viện được chữa chạy tốt nhất, lại thêm phẫu thuật cắt ruột thừa vốn chỉ là phẫu thuật nhỏ, sau ca mổ đã hồi phục rất nhanh. Ella cũng thể hiện sự nhiệt tình của mình, gần như ngày nào cũng đến thăm Thanh Trác khi cô đi đổi thuốc, có lúc còn mang trò chơi mà trẻ con thích đến, khiến bà Viên rất cảm động, không biết phải cám ơn thế nào.
Viên Hỷ rất phản cảm chuyện Ella chạy đến bệnh viện làm người tốt, nhưng vì sĩ diện nên cô cũng chẳng nói gì. Hà Thích đã giải thích là vì Ella bị bỏng chân không đi được, nên hôm ấy ở bệnh viện anh mới bế cô, Viên Hỷ chẳng nói chẳng rằng, cùng là phụ nữ với nhau, cô rất rõ Ella tuyệt đối không trong sáng như Hà Thích nói.
Không biết vì sao mà Viên Hỷ thấy tính cách mình dần dần đã có thay đổi, cô bắt đầu trở nên rất dễ nổi giận, có lúc gần như không thể kiềm chế nổi tính khí mình, đặc biệt là khi thấy cảnh Ella chụm lại cười đùa với anh trai mình bên giường bệnh, lúc nào cô cũng chỉ muốn xông đến đẩy phắt cô ta ra, sau đó hét lên “cút ngay!”.
Bì Hối hai ngày nay không thấy động tĩnh của Viên Hỷ, chạy đến nhà bạn mới biết được chuyện Thanh Trác nhập viện từ miệng Tiểu Hồng, bèn đưa Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ cùng đến thăm, đúng lúc đó gặp ngay Ella trong bệnh viện. Bì Hối vốn không biết Ella là ai, chỉ cảm thấy cô ta khá giống Viên Hỷ, còn đang nghi ngờ nhà bạn mình sao tự dưng xuất hiện họ