Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
hàng, thì sau đó nghe nói là bạn học ở Mỹ của Hà Thích, lập tức Bì Hối dài mặt ra, cô bất chấp Ella có ngượng ngùng hay không mà hỏi thẳng Viên Hỷ trước mặt cô ta: “Ly kỳ thật, cô ta đến đây làm gì? Cho dù đến chúc Tết cũng đâu phải ngày.”
Bì Hối bỏ lửng câu nói, rõ ràng là ám chỉ Ella là sói đi chúc tết gà (*), không có ý gì tốt đẹp. Ella từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, nên không hiểu ý Bì Hối. Cô đờ đẫn hỏi: “Chúc Tết gì?”
(*) Truyện sói chúc Tết gà: Ngày xửa ngày xưa trong rừng có rất nhiều sói, sói mẹ nói: sắp tết rồi, chúng ta phải tìm món gì ngon ngon, sói con nói: tóm một con gà béo ở nhà người ta đi, sói bố bảo: nói thì hay lắm, nhưng nhà họ có gắn điện bảo vệ và cả chuông báo động, hơn nữa nhà họ lại gần đồn cảnh sát, làm sao vào được? Sói con bảo: Con có cách. Cả nhà sói cùng hỏi là cách gì? Sói con đáp: chúng ta có thể đến chúc Tết gà. Sói bố khen: đúng là con ta, con ta thật thông minh. Sói con lại nói: Hơn nữa con gà trống kia rất dễ tin người, chủ nhân nó lại không có ở nhà, chúng ta cứ yên tâm bắt đi. Thế là cả nhà sói gõ cửa nói: Tôi là sói đây, hôm nay đến tặng quà chúc Tết, bây giờ không ăn thịt gà nữa. Gà bảo: không cần quà cáp gì, chỉ cần anh sửa tính xấu đó là được, xin mời anh về đi! Sói nói: Để tỏ ý xin lỗi, tôi tặng anh ít món ngon, và cả một trăm vạn tệ này đều là của anh cả. Gà đáp: Cám ơn nhiều! Sói nói: Tôi phải về ăn đây, vừa hay lại thiếu một con gà, anh lại đáp ứng được. Thế là nhảy bổ đến. Gà sợ quá cục tác om xòm: Cứu tôi với, có sói! Cũng may láng giềng nghe được, vội thông báo cho đồn cảnh sát để bắt sói lại. Gà bảo: Lần sau tôi không tin ai nữa đâu!
Trương Hằng “phì” ra một tiếng, cười lớn đến nỗi không đứng thẳng lên được, cứ bám víu vào vai Bộ Hoài Vũ. Sắc mặt Bộ Hoài Vũ vẫn lạnh nhạt, gỡ tay Trương Hằng ra, liếc nhìn Viên Hỷ rồi cúi xuống trò chuyện với Thanh Trác.
Ella thấy phản ứng Trương Hằng như vậy thì cũng đoán ra ý nghĩa không mấy tốt đẹp, nhưng chỉ khổ nỗi là không hiểu gì thôi, nên đành làm ra vẻ không quan tâm, quay người đi nói chuyện tiếp tục với Thanh Trác. Nhưng Thanh Trác đang nói chuyện rôm rả với Bộ Hoài Vũ nên phớt lờ cô ta, cứ hỏi Bộ Hoài Vũ khi nào thì đưa anh đi công viên chơi. Gương mặt Bộ Hoài Vũ hiện nụ cười dịu dàng, khẽ khàng dỗ dành anh, bảo đợi khỏe rồi sẽ đưa đi chơi.
Ella có vẻ ngượng ngập, đang do dự không biết nên đi hay không thì Hà Thích đưa bà Viên về, anh vừa vào thấy mọi người trong phòng thì ngẩn ra, lại thấy Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh giường thì sắc mặt càng thay đổi.
Ella thấy anh vào thì cười hỏi: “Hà, thế nào gọi là chúc Tết không phải ngày?”
Hà Thích lúng túng, nghi ngờ hỏi Viên Hỷ: “Chúc Tết gì thế?”
Ella lại cười tiếp: “Họ nói em đến đây chúc Tết không phải ngày, em có chúc Tết gì đâu.”
Hà Thích nghĩ ngợi mãi mới sực hiểu họ đang ám chỉ Ella là sói đi chúc tết gà, không tốt lành gì. Anh nhìn Viên Hỷ, chỉ thấy khóe môi cô thấp thoáng nụ cười lạnh lùng thì bỗng thấy bực mình, thấy họ bắt nạt Ella tiếng Hoa không giỏi nên mới cố tình nói những câu lắt léo. Nhưng có Ella ở đây nên anh cũng không tiện nói thẳng, chỉ bảo: “Không có ý gì, họ đang đùa em thôi.”
Viên Hỷ không nhịn được cười lạnh, thầm nghĩ cô Ella này đúng là phóng khoáng ngây thơ, rõ ràng chỉ Bì Hối nói mà cô ta chuyển thành “họ” nhẹ bẫng như thế, đến tai Hà Thích thì không hiểu anh sẽ nghĩ gì.
Ella cắn môi không nói gì, vùng vẫy muốn thoát khỏi tay anh. Viên Hỷ nhìn với vẻ mặt lạnh nhạt, im lặng.
Hà Thích nhìn cô chằm chằm, khà giọng nói: “Anh đã nói anh và Ella bây giờ chỉ là bạn, em có chịu tin không?”
“Em tin.” Viên Hỷ khẽ nói.
Bì Hối trừng mắt nhìn Viên Hỷ với vẻ hận thép không thành gang. Trương Hằng dựa vào khung cửa tỏ ý cười cười, vẻ rất thích thú xem trò hay. Bộ Hoài Vũ vẫn quay lưng lại mọi người, ngồi trên ghế trò chuyện với Thanh Trác, hình như những gì vừa xảy ra không hề liên quan gì đến anh.
Sắc mặt Hà Thích hòa hoãn dần, vừa định lên tiếng thì nghe Viên Hỷ thờ ơ nói: “Ella là bạn anh, Bì Hối là bạn em, bạn anh và bạn em không hợp nhau, em không để bạn anh đi thì chả lẽ bắt bạn em đi?”
Bì Hối suýt tí nữa kêu “Được!”, hoàn toàn hiểu ra thế nào gọi là “chó không sủa mới cắn người”. Trương Hằng còn khoa trương hơn, còn lén lút giơ tay cái lên với Bì Hối. Nhưng trong lòng Viên Hỷ vẫn chẳng thấy thoải mái, cô không hiểu, rõ ràng mấy hôm trước cô và Hà Thích còn tốt đẹp, tại sao giờ đây lại thành ra nông nỗi này? Là vì cô Ella kia ư?
Sắc mặt Hà Thích vừa khá hơn lại tái xanh, anh nghiến chặt răng, phẫn nộ nhìn Viên Hỷ, tay lại nắm chặt Ella không buông. “Là do anh đã đưa cô đến đến bệnh viện sao?” Anh hỏi.
Viên Hỷ hơi cau mày, cô không mong muốn giải quyết chuyện hai người trước mặt mọi người. Nhưng Hà Thích nhìn cử chỉ đó lại nghĩ ra ý khác, anh bỗng cười phá lên, chỉ vào lưng Bộ Hoài Vũ hỏi: “Vậy anh ta thì sao? Ban đêm em ra ngoài với anh ta thì là gì?”
Bóng lưng Bộ Hoài Vũ cứng lại.
Viên Hỷ cố đứng thẳng nhìn Hà Thích, cô biết anh ám c