Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.
Trương Nhất Manh là một y tá.
Là một trong những y tá trong bệnh viện nhân dân lớn nhất ở thành phố A.
Làm việc ở bệnh viện tốt nhất thành phố A, Trương Nhất Manh vào đây làm cũng nhờ có chút ít quan hệ, sau khi làm việc ròng rã hai năm, mọi việc dần tốt hơn, nhưng nếu thời gian có thể trở về, cô nhất định chọn học nghiên cứu, hoặc là đến bệnh viện khác, hoặc dứt khoát đổi nghề, tóm lại không cần đến bệnh viện tốt nhất làm y tá là được.
Nếu như vậy, thì cô cũng sẽ không nhận được một đứa con từ trên trời rơi xuống.
Trước cửa phòng VIP trong bệnh viện nhân dân tốt nhất này là hai hàng bảo vệ mặc toàn áo đen, giống hệt trong phim The Matrix, Trương Nhất Manh tình cờ đi qua sợ hãi đến mức chân như nhũn ra, sau đó nghe nói, thì ra là con trai thứ ba của gia tộc nổi tiếng trong thành phố A – Trương Ninh Giản bị tai nạn xe cộ, bây giờ đang sống đời sống thực vật, nhà họ Trương vốn vừa trắng vừa đen, cho nên tai nạn xe đó nghe bảo là do có người cố tình gây nên, vậy nên con trai lớn của Trương gia đã phái rất nhiều người đứng giữ cửa, giờ chỉ chờ vị thiếu gia xui xẻo kia tỉnh lại.
Trương Nhất Manh ngoan ngoãn nhận lỗi: “Có vẻ như tôi đi nhầm phòng rồi, xin lỗi, tôi xin phép rời khỏi trước.”
“Thôi,” Người đó khoát tay, bất mãn nói: “Cô cứ làm đi, tình trạng của Tam thiếu gia cũng tốt dần rồi, rút cái đầu cắm này ra.”
“A… Vâng.”
Còn “Tam thiếu gia”… Phong kiến cái gì chứ, cổ hủ cái gì chứ, vờ thanh cao cái gì chứ… Trương Nhất Manh yên lặng châm chọc.
Trương Nhất Manh di chuyển đến gần “Tam thiếu gia”, lặng lẽ dùng ánh mắt thưởng thức gương mặt tinh xảo này một lần nữa, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận mở từng băng dán được dùng để cố định ống tiêm.
Bỗng nhiên, cánh tay đó giật giật.
Trương Nhất Manh sợ hết hồn, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trương Ninh Giản đang nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh ánh lên vẻ tò mò, hiếu kỳ cũng như sợ sệt.
Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm vào mình, nhịp tim Trương Nhất Manh không khống chế được mà lạc mất hai nhịp.
Một lát sau, cô mới phản ứng được – chẳng phải người này sống thực vật sao?!
“Trời ơi… tỉnh rồi…” Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm, nghĩ thầm, không biết Trương Ninh Giản tỉnh rồi, cô có được tăng lương không nữa, dù sao thì cô vừa đến, anh ta đã tỉnh lại, vậy chẳng phải cô là vật may mắn sao …
Người đàn ông có mái tóc lỗi thời kia bước đến, mừng rỡ nói: “Tam thiếu gia? Cậu tỉnh rồi sao?”
Trương Nhất Manh vừa nói “Chúc mừng chúc mừng”, vừa định rút tay đang cầm băng dán trên mặt Trương Ninh Giản ra.
Nhưng Trương Ninh Giản rất nhanh chóng, một phát bắt được tay của Trương Nhất Manh.
Tay của anh cũng trắng không kém, móng tay được cắt ngắn sạch sẽ, Trương Nhất Manh thật sự liên tưởng đến bài học lúc còn học ở trung học – “Gọt củ hành”.
Bị bàn tay của người đàn ông khác nắm lấy, tim Trương Nhất Manh lại đập nhanh hơn một nhịp, cô nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Trương Ninh Giản, nhưng anh ta vẫn vô tội nhìn chằm chằm Trương Nhất Manh, haiz, đối với với tên ngốc nghếch đứng kế bên, cứ coi như không thấy, không biết vậy.
Giọng nói anh mệt mỏi: “Mẹ…”
Trương Nhất Manh: “…”
Người đàn ông ngu ngốc: “…?!”
Cô vừa dùng lực một chút, ống tiêm trên mu bàn tay Trương Ninh Giản đã rớt xuống hết.
Trương Ninh Giản thấy đau nên nhíu mày, nhưng vẫn bướng bỉnh không buông tay của Trương Nhất Manh ra, anh chép miệng, đôi mắt phủ lên một lớp sương mù: “Mẹ, đau quá hà …”
Trương Nhất Manh: “…”
Anh… Anh đi chết đi… Chết rồi không đau nữa đâu…
Trương Nhất Manh chợt suy nghĩ đến những lời này, song, nhìn gương mặt xinh đẹp của Trương Ninh Giản, cùng đôi mắt vô tội ngân ngấn nước kia, nói sao cũng không nên lời.
Cô mở miệng, cuối cùng chỉ nói được hai chữ: “Xin lỗi…”
Cô quay sang nhìn người đàn ông kia, Trương Nhất Manh trợn to hai mắt với ông ta, muốn hỏi ông ta phải làm sao bây giờ, song, nhìn nét mặt của người đàn ông đó, thật sự là còn thê thảm hơn cả cô, nếu nói Trương Ninh Giản là gốm sứ, thì người đàn ông này chẳng khác gì tượng đá đặt bên cạnh cả…
Nhờ người ta chi bằng tự bản thân giải vây, Trương Nhất Manh khẽ dùng lực, muốn rút tay ra, nhưng Trương Ninh Giản càng nắm chặt hơn, sức của anh ta không nhỏ, tuyệt đối không giống như người vừa hồi phục sức khỏe sau khi tỉnh dậy.
Trương Nhất Manh nói: “Anh… Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô: “Mẹ?”
Trương Nhất Manh thật sự rất muốn điên: “Anh… Tôi… Tôi không phải mẹ của anh!”
Trương Ninh Giản lại cười, ánh mắt cong lên, giống như một vầng trăng khuyết, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền: “Mẹ chính là mẹ, con vừa nhìn một cái là biết rồi!”
Chim con nhận mẹ?
Trương Nhất Manh nhanh chóng nghĩ đến cụm từ này, nhưng Trương Ninh Giản không phải là chim, còn là một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, sao lại nhận mẹ lung tung như vậy chứ?
Chết tiệt, tốt nhất là đừng vì cái tai nạn đó mà làm đầu óc bị tổn thương …
Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, miễn cưỡng lắm mới nở nụ cười được: “Thật ra, tôi không phải