Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.

mẹ của anh…”
Đôi mắt Trương Ninh Giản ngân ngấn nước: “Mẹ, sao mẹ lại không nhận con…?”
Trương Nhất Manh: “…”
Người đàn ông đứng bên cạnh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ít ra là hơn Trương Nhất Manh sắp điên lên, hắn ta chạy ra cửa la to: “Bác sĩ, bác sĩ đâu? Y tá đâu?!”
Lúc này, vị y tá trưởng chạy đến, bác sĩ phụ trách Trương Ninh Giản cùng những bác sĩ nổi tiếng từng lên TV cũng chạy đến, mọi người cùng nhau chạy vào phòng bệnh, và cùng nhau hóa đá.
Bởi vì hai cánh tay Trương Ninh Giản đang nắm mép váy của Trương Nhất Manh, lắc lắc: “Mẹ, đừng đi mà…”
Trương Nhất Manh cũng dại ra, chết lặng nhìn bọn họ: “Nhanh lên đi, mau cứu mạng đi, cứu mạng đi…”
Các bác sĩ giỏi nhất trong bệnh viện tốt nhất, dùng thiết bị cao cấp nhất, bắt đầu tiến hành cuộc kiểm tra toàn diện với Trương Ninh Giản.
Từ góc độ của Trương Nhất Manh mà nói, những điều này chẳng có tác dụng gì cả.
Bởi vì khi làm kiểm tra, Trương Ninh Giản hoàn toàn giữ chặt lấy tay hoặc góc áo của cô, đôi mắt ngấn nước không ngừng nhìn cô, chỉ cần cô có ý muốn rời khỏi là lại tỏ ra tội nghiệp, hoặc ấm ấm ức ức la lên: “Mẹ…”
Trương Nhất Manh sắp khóc rồi.
Người đàn ông đứng bên cạnh đã khóc tự bao giờ, nước mắt của ông ta cứ giàn giụa ra, cứ cầm chặt cái điện thoại mà gọi điện liên hồi, Trương Nhất Manh nghe thấy ông ta nói: “Đại thiếu gia, là tôi… Tam thiếu gia đã tỉnh rồi, vâng… Vâng, cơ thể thì không có vấn đề gì… Vâng. Nhưng mà đầu óc của cậu ấy hơi có vấn đề… Không phải, không phải, tôi không có ý đó, tôi nói thật… Cậu ấy, cậu ấy giữ chặt cô y tá kia… Vâng, cũng tại cô y tá đó vào nhầm phòng ạ… Đúng vậy, vâng, vâng, là lỗi của tôi… Bây giờ cậu muốn đến đây? Vâng, vâng, vâng, chúng tôi đang làm kiểm tra toàn diện cho cậu ấy… Dạ!”
Trời ạ.
Trương Nhất Manh liếc nhìn người đàn ông đó, trong lòng nhịn không được chửi thầm một câu, xin lỗi chứ, Trương Ninh Giản giữ chặt cô, gọi cô là mẹ đều là lỗi của cô hết sao?
Càng nghĩ càng tức giận, Trương Nhất Manh ngoắc ngoắc tay với người đàn ông kia, người đàn ông đó hiển nhiên không muốn đếm xỉa đến Trương Nhất Manh, nhưng nhìn Trương Ninh Giản đứng bên cạnh cô, vẫn từ từ đi đến: “Có chuyện gì? Đại thiếu gia sẽ lập tức đến đây, để cậu ấy xử lý là được rồi.”
“À, tôi muốn hỏi ông, Trương Ninh… À không, Tam thiếu gia nhà ông đó, anh ta bao nhiêu tuổi rồi?”
Người đàn ông nghi ngờ nhìn Trương Nhất Manh, giống như không hiểu vì sao cô lại hỏi điều này, sau đó mới đáp: “Tháng 10 năm nay thì tròn 27 tuổi… Ôi, vốn chỉ còn một tháng thôi mà!”
Trương Nhất Manh suýt nữa thì phát điên thật.
Cô nhìn Trương Ninh Giản: “Tôi hỏi anh, anh bao nhiêu tuổi?”
Trương Ninh Giản nháy nháy mắt: “Còn mẹ?”
“Tôi mới 24 thôi! Sinh nhật tôi trong tháng hai qua rồi đó, mới 24 thôi đó!” Trương Nhất Manh đau khổ nói: “Anh nghĩ đi, anh 27, tôi mới 24, chẳng lẽ tôi đi xuyên thời gian để sinh anh sao…”
Trương Ninh Giản cười ngọt ngào: “Mẹ, mẹ đừng gạt con nha!”
“…”
Trương Ninh Giản lấy đầu ngón tay tính toán, cuối cùng cũng thả tay xuống, nghiêm túc nói với Trương Nhất Manh: “Hoặc là con mới 7 tuổi, hoặc là mẹ đã 42 rồi!”
Trương Nhất Manh: “…”
Người này nghĩ rằng đây là thế giới của anh ta sao… Bóp méo sự thật trắng trợn đến vậy, quả là biến thái…
Trương Nhất Manh ôm đầu khóc rống, khóc được một chút, Trương Ninh Giản nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Trương Nhất Manh, cô quay cái mặt buồn bã lại, thấy nét mặt khó xử của Trương Ninh Giản, cách nói chuyện trở nên thân thiện hơn: “Có chuyện gì?”
“Không phải là ‘nhà của ông’.” Anh mím môi, hàng lông mày nhíu lại, không đầu không đuôi nói.
“Hả?” Trương Nhất Manh hoàn toàn không hiểu.
Nét mặt Trương Ninh Giản như mắng cô “Sao mẹ lại ngốc quá thế?”, giải thích: “Con không phải của ông ta…” Anh ghét bỏ nhìn người đàn ông đó, dúi đầu vào cổ Trương Nhất Manh, cọ cọ: “Con là của mẹ…”
Người đàn ông: “… Hu hu hu Tam thiếu gia…”
Nhất Manh…
Trương Nhất Manh ngửi được một mùi hương thoang thoảng từ tóc của Trương Ninh Giản, vừa nghĩ nên chăm sóc anh làm sao cho tốt, vừa nghĩ làm sao mà người sống thực vật còn có thể gội đầu được, cánh tay cứng nhắc kéo anh ra: “Đừng… có cọ nữa…”
Tóc của anh mềm nhũn, làn da lại mịn màng, cọ vào cổ cô làm cô cảm thấy khó xử vô cùng…
Trương Ninh Giản tội nghiệp nhìn cô.
Trương Nhất Manh hạ quyết tâm, trợn mắt nói: “Không nghe lời, mẹ… đánh cái rắm… ở cổ đó…”
Người đàn ông: “…”
Bọn vệ sĩ: “…”
Y tá đứng ở cửa: “…”
Trương Ninh Giản lại rất thích thú, anh ngại ngùng cười, hai cái lúm đồng tiền trên má trở nên lấp lánh, sau đó gật đầu: “Con nghe rồi.”
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, đẩy Trương Nhất Manh, nói: “Cô mau hỏi Tam thiếu gia xem cậu ấy có nhớ mình là ai không.”
Trương Nhất Manh đáp một tiếng, quay đầu hỏi Trương Ninh Giản: “Lại đây, tôi hỏi anh, anh có nhớ mình tên gì không?”
Trương Ninh Giản trợn to hai mắt, giống như một đứa trẻ đang hoảng sợ, tròng mắt đen nhánh chạy tới chạy lui, suy nghĩ nửa ngày, anh ta nói mà có chút khó xử: “Mẹ, con tên gì vậy…”
Trương