Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1155 lượt.
Nhất Manh: “…Anh, anh tên là Trương Ninh Giản.”
Trương Ninh Giản ngơ ngác lặp cái tên này lần nữa, hưng phấn hỏi tiếp: “Vậy mẹ tên gì vậy?”
“Tôi là… Trương Nhất Manh.” Trương Nhất Manh miễn cưỡng trả lời.
Trương Ninh Giản vui vẻ vỗ tay, làm như vừa phát hiện ra một điều trọng đại vậy: “Mẹ đúng là mẹ! Chúng ta cùng họ Trương đó!”
“Trời ạ, anh đừng có kết luận tầm phào nữa! Con thì phải theo họ cha chứ! Muốn thì kêu tôi là ba đi!” Trương Nhất Manh tức tới nỗi đầu cũng bốc khói, không lựa lời mà nói.
Người đàn ông kia và một đám vệ sĩ đứng đằng sau cô hắng giọng, Trương Nhất Manh hiểu ý, rụt rè nói: “Ha ha, tóm lại, tôi không phải mẹ của anh…”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không quan tâm đến: “Vậy ba ba đâu?”
“Hả?”
Trương Ninh Giản nhìn chung quanh, sau đó dừng lại nhìn người đàn ông kia, lại lần nữa tỏ ra chán ghét: “Mẹ đừng nói là ông ta chứ?”
Người đàn ông: “Tam, tam, tam thiếu gia… Người không được nói vậy.”
Trương Nhất Manh: “…Không phải đâu.”
Trương Ninh Giản nói: “Vậy ba đâu rồi?”
Trương Nhất Manh nghĩ, tôi không biết trả lời anh thế nào nữa…
Trương Ninh Giản tự cho là thông minh, đưa ra kết luận: “Chắc là ba đã chết rồi, cho nên con mới theo họ của mẹ.”
Giọng nói ngây thơ của anh toát lên một vẻ chắc chắn, nói đến ba chữ “ba đã chết” còn vui vẻ vô cùng, giọng điệu không khác gì một đứa bé la lên: “Hôm nay con được ăn kẹo!” vậy.
Trương Nhất Manh: “…”
Làm sao bây giờ, người này rõ ràng là không bình thường… Ba chết có cần phải vui vẻ đến vậy không?
Hơn nữa… Trương Nhất Manh thầm rơi lệ, ông xã tương lai chưa xuất hiện của tôi ơi, em rất rất xin lỗi, chưa gì anh đã bị người ta trù chết rồi…
Sau đó vẫn là một vòng tuần hoàn không dừng lại: Trương Nhất Manh nói rằng mình không phải là mẹ của Trương Ninh Giản – Trương Ninh Giản vẫn cho rằng Trương Nhất Manh là mẹ của mình…phủ nhận…không đồng ý…phủ nhận…
Đúng là không dứt thật…
Vào lúc Trương nhất Manh sắp khóc thì rốt cuộc, cửa phòng lại mở ra, người đàn ông kia như trút được gánh nặng, la to: “Đại thiếu gia!”
“Ừm. Ninh Giản đâu?” Một giọng nói trầm trầm nam tính vang lên.
Bốn chữ này đối với Trương Nhất Manh mà nói thật sự không khác gì cứu tinh, cô đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen đi đến phía mình, đôi lông mày của người đó và Trương Ninh Giản có vài phần giống nhau, nhưng không thể gọi là có vẻ đẹp hoàn mỹ như Trương Ninh Giản được. Ánh mắt của anh ta rất sắc bén, giống như một lưỡi dao bén, anh ta nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, cô có cảm giác như bị dao găm khắp người vậy, vừa bị đau vừa bị đâm, muốn trốn cũng không dám trốn.
Nếu nói Trương Ninh Giản là con búp bê tinh xảo làm cho người ta yêu thích không buông tay thì người này như một miếng sứ đã vỡ, mỗi một cạnh đều sắc bén, chỉ cần đến gần một chút sẽ bị cái lạnh thấu xương của anh ta làm cho thương tích cả người.
Dù là anh em nhưng lại khác xa hoàn toàn.
Thoạt nhìn qua, biết ngay là phần tử nguy hiểm…
Trương Nhất Manh nhớ, con trai lớn họ Trương tên là Trương Ninh Trí, lúc này, anh ta đang cau mày đi đến phía Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản, cô rất muốn bỏ chạy, nhưng tay vừa cựa quậy một chút thì đã bị Trương Ninh Giản nắm chặt lại, Trương Nhất Manh nhìn những ngón tay thong dài trắng trẻo đặt trên cánh tay của mình, đành phải tiếp tục ngồi bên cạnh anh.
Chú ý đến chi tiết này, Trương Ninh Trí lại càng nhíu mày, sau đó, anh ta xem Trương Nhất Manh như không khí, đi thẳng đến chỗ Trương Ninh Giản, hỏi: “Ninh Giản?”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không để ý đến anh ta, giật giật cánh tay Trương Nhất Manh, nói: “Chú này là ai vậy?”
Trương Ninh Trí: “…”
Chú… Trương Nhất Manh suýt nữa thì bật cười ra tiếng, nhưng nhìn gương mặt u ám của Trương Ninh Trí, cô cảm thấy nếu cô dám cười, chắc chắn sẽ bị giết ngay lập tức, đành nhịn lại, hắng giọng nói: “Đừng nói lung tung, anh ta là anh của anh…”
Chẳng lẽ kêu cô nói “Đúng vậy, anh ta là anh của anh, hai người đều do tôi sinh ra” sao ?
Nếu dám nói vậy, chắc chắn Trương Ninh Trí sẽ giết cô… Sau đó quẳng thi thể của cô xuống biển, giống như bọn mafia trong những bộ phim truyền hình hay nói vậy… Cô bây giờ nói cái gì cũng sai, không nói càng sai thêm!
Trương Ninh Trí nói với Trương Nhất Manh: “Cô là… cô y tá đó?”
Giọng nói của anh ta lạnh như băng, cô cảm tưởng như mình vừa đụng vào một tảng đá lớn vậy.
“À… ừm.” Trương Nhất Manh sợ hãi đáp, cẩn thận tránh xa tảng đá này.
Trương Ninh Trí nói: “Phiền cô, bỏ tay khỏi em trai của tôi.”
Phiền phức ở đây rõ ràng cô cũng không muốn mà… Trương Nhất Manh lập tức nghe lời, kéo tay của Trương Ninh Giản ra, cũng cố gắng rút tay mình ra…
Trương Ninh Giản mím môi không dám khóc, nhưng vẫn không chịu buông, cuối cùng đành ra đòn sát thủ, nước mắt ngân ngấn nói: “Mẹ…”
Trương Nhất Manh lập tức xụi lơ.
Gương mặt này, đúng là có hại cho nhân gian…
Nói thật ra, mỗi lần Trương Ninh Giản dùng gương mặt vô tội này nhì