Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
m không thấy một bóng người, hơn nữa, vì lý do an toàn, tớ chỉ có thể ở đó…” Trương Nhất Manh đau khổ nói.
Tề Phỉ an ủi: “Sau này tớ đến thăm cậu là được mà.”
Dừng một chút, cô tiếp tục: “Lúc Trương Ninh Hi không có mặt ở đó thì gọi cho tớ.”
Trương Nhất Manh: “… Ừ.”
Dù gì cô nàng cũng biết cả rồi, đến nhà họ Trương chơi chắc không có gì… Dù sao thì cả Trương Ninh Hi cũng đánh rồi, đến nhà họ Trương chơi chắc không có gì…
Trương Nhất Manh: “Cậu không chơi tiếp sao?”
Tề Phỉ hơi do dự.
Trương Ninh Hi xen mồm vào: “Con gái mà, chắc là phải sợ những thứ này rồi, đừng có làm khó xử người ta.”
Tề Phỉ: “…”
Cô lườm nguýt Trương Ninh Hi, lạnh lùng nói: “Sợ cái gì chứ…” Dứt lời, quay qua khoác vai Trương Nhất Manh: “Nhất Manh, chúng ta đi chơi đi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ này, sao dễ bị dụ quá…
Trương Ninh Giản nhìn tay của Tề Phỉ đang khoác lên vai Trương Nhất Manh, lặng lẽ chắn ngang giữa hai người.
Tề Phỉ: “…”
Bốn người cùng ngồi lên tàu lượn siêu tốc, điểm đặc sắc của tàu lượn siêu tốc ở công viên này là, nó không giống những cái tàu lượn khác, nhiều người ngồi chung mà sẽ đưa từng nhóm từng nhóm đi, tàu trước đi được một khoảng nhất định mới đến tàu sau. Một chiếc tàu có thể cho hai người ngồi một trước, một sau, Trương Ninh Hi nói: “Hai người là con gái, chắc là sợ chơi trò này, để tôi ngồi đằng trước vậy…”
Còn chưa nói dứt lời, Tề Phỉ đã bước lên trước, ngồi phía trước tàu, Trương Ninh Hi cười cười ngồi xuống sau lưng cô
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ nít chặt dây an toàn rồi mới thấy có điều không bình thường: “Anh ngồi đằng sau tôi làm gì?”
Trương Ninh Hi chân thành tha thiết nói: “Tôi sợ …”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh nhận thấy, Trương Ninh Hi đang học tập theo Trương Ninh Giản, mà còn học rất tốt nữa…
Nhưng Trương Ninh Giản không lưu manh như Trương Ninh Hi, anh chủ động lên đằng trước ngồi, để Trương Nhất Manh ngồi đằng sau mình, thật sự Trương Nhất Manh rất sợ, nhưng có Trương Ninh Giản ngồi phía trước, cô thấy an tâm hơn phần nào.
Một lát sau, tàu của Tề Phỉ và Trương Ninh Hi từ từ chuyển động, Trương Ninh Hi giả vờ nhắm chặt hai mắt, hai tay ôm eo Tề Phỉ: “Thật là khủng khiếp!”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ dùng khuỷu tay hích một cái, Trương Ninh Hi rên lên một tiếng.
Người qua đường A: “… Wow, anh này có bạn gái hung dữ thật đấy.”
Người qua đường B: “Không, tôi thấy cô này không gọi là hung dữ nữa… Phải là muốn mưu sát bạn trai mới đúng…”
Sau đó là qua những con dốc nhỏ, tàu lượn từ từ đi lên, Trương Ninh Hi lẳng lặng nắm tay Tề Phỉ, Tề Phỉ quay đầu lại, liếc anh ta một cái cảnh cáo.
Trương Ninh Hi im lặng không nói, nhưng lúc tàu lao xuống, anh lại kêu to lên, mặt dày dựa vào lưng Tề Phỉ.
Tề Phỉ không hề bị tàu lượn siêu tốc ảnh hưởng, cho Trương Ninh Hi một cú đánh chính xác.
Mọi người: “…”
Cả đường đi có thể nghe thấy tiếng Trương Ninh Hi gào khóc thảm thiết, tiếng hừ mũi của Tề Phỉ, quả là một bộ phim bom tấn Hollywood vừa lãng mạn vừa pha cảnh kinh dị…
Trương Nhất Manh đổ mồ hôi lạnh liên tục…
Trương Ninh Giản cũng biết Trương Nhất Manh đang lo lắng, an ủi vỗ lên đầu Trương Nhất Manh, học cách cô vỗ đầu anh như mọi lần…
Xe của bọn họ cũng từ từ chuyển động, Trương Nhất Manh lo lắng nuốt nước miếng, run rẩy ôm eo Trương Ninh Giản.
Trương Ninh Giản quay đầu lại, nhe răng cười với Trương Nhất Manh, còn Trương Nhất Manh thì thở mạnh cũng không nổi.
Khi xe bắt đầu đi qua các con dốc nhỏ, Trương Nhất Manh hét lên một tiếng, vùi mặt vào lưng Trương Ninh Giản, anh thì vui vẻ không ngừng hét toáng lên “Wow~” hoặc là “Yo~”
Trương Nhất Manh: “T_T…”
Lúc Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản bước xuống, chân cô như nhũn đi, Trương Ninh Giản ân cần đỡ cô dậy, còn bên kia, Trương Ninh Hi đang ngồi trên ghế thở dốc, còn Tề Phỉ thì vui vẻ thưởng thức cây kem mới mua.
Trương Ninh Giản thấy dáng vẻ rã rời của Trương Nhất Manh, rồi nhìn sang Trương Ninh Hi đang hấp hối ngồi trên ghế, lo lắng nói: “Chúng ta có nên về không?….”
Trương Nhất Manh mong còn không được, vội vàng gật đầu: “Ừ…”
Cô hoàn toàn quên mất, ngay từ đầu là ai muốn đi chơi… Chỉ có thể nói rằng, địa điểm không đúng…
Trương Ninh Hi muốn mời Tề Phỉ đến Trương gia chơi, Tề Phỉ cười cười nhìn anh ta, tiếng nắm tay răng rắc vang lên, Trương Ninh Hi cười cười đứng đằng sau Trương Nhất Manh.
Trương Nhất Manh: “…”
Rõ ràng là gặp cô thì trào phúng chế nhạo, bây giờ gặp Tề Phỉ thì lại thế này, đúng là thích bắt nạt kẻ yếu…
“Tề Phỉ, hẹn gặp lại.”
“Dì, hẹn gặp lại.”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh: “…”
>..<…
Trương Nhất Manh nhìn ánh mắt trong trẻo của Trương Ninh Giản: “Nghe mẹ nói hết đã… Không được gọi mẹ là mẹ, sau này cứ gọi bằng tên của mẹ, Trương Nhất Manh… tốt nhất… gọi là… Nhất Manh…”
Trương Nhất Manh rơi lệ đầy mặt.
Trương Ninh Trí gật đầu.
Trương Ninh Giản hoàn toàn không hiểu nhìn Trương Nhất Manh.
Trương Nhất M