Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
lườm anh cơ chứ!
Sau khi đến công viên giải trí, Trương Nhất Manh nhìn tàu lượn siêu tốc bên trên, tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên, cái nào Trương Nhất Manh cô cũng nghe.
Nàng chợt nhớ đến lần trước mình đến công viên giải trí… = =
“Nhất Manh!” Bỗng nhiên, một giọng nói vui mừng truyền đến từ sau lưng, Trương Nhất Manh sửng sốt, quay đầu lại, là Tề Phỉ!
Đáng chết thật…
Tề Phỉ vui vẻ chạy đến, lúc này mới phát hiện bên cạnh Trương Nhất Manh có hai người không bình thường (…), hơn nữa, còn là những người đàn ông vừa cao ráo, vừa khí chất, vừa đẹp trai!
Wow, không biết trong hai người đó, ai mới là ba của con Trương Nhất Manh đây!
Tề Phỉ hưng phấn quay qua quay lại đánh giá, hừm, mới nhìn đã biết người bên trái không tốt rồi, vẫn là anh chàng thoạt nhìn lạnh lùng nhưng đang kéo tay Trương Nhất Manh rất đáng yêu này tốt hơn!
Ặc… Sao sắc mặt Trương Nhất Manh lại kỳ quặc thế này…?
Sao nét mặt của anh chàng thân mật đứng bên cạnh Trương Nhất Manh lại tò mò thế này, chẳng khác gì một bạn nhỏ ham học hỏi cả, đáng yêu quá đi!
Còn người bên trái thì… cười đê tiện thật!
“Nhất Manh à, cậu thật là, khi nào thì có bạn trai rồi? Không phải, hai người đã có con rồi, phải là chồng mới đúng! Dắt con đi chơi phải không? Con của cậu đâu? Chồng cậu đẹp trai thế này, con của cậu nhất định rất đáng yêu!” Tề Phỉ vui vẻ nhìn Trương Nhất Manh, nhìn xung quanh để tìm kiếm “đứa con đáng yêu của cậu”.
“Cô ta là ai vậy?” Ninh Giản kéo ống tay áo của Trương Nhất Manh.
Tề Phỉ hoàn toàn bị chấn động, hành động này thật là dễ thương quá đi! Còn là do người đẹp trai như vậy làm nữa chứ!
Trương Nhất Manh thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì trong câu hỏi của Trương Ninh Giản không có thêm từ “mẹ” vào …
“À… cô ấy… cô ấy là bạn của tôi…” Trương Nhất Manh chỉ vào Tề Phỉ, “Tề Phỉ.”
Trương Ninh Giản thân mật cười cười với Tề Phỉ, Tề Phỉ cũng cười với anh, ôi, thật là đáng yêu!
Song, câu tiếp theo của Trương Ninh Giản làm cô không cười nổi nữa.
“Chào dì.”
A di đà phật…
Tề Phỉ hoàn toàn hóa đá, ngơ ngác nhìn con người cười rạng rỡ, tự nhiên gọi mình là dì…
Một giây trước, cô còn thốt lên cậu chàng này thật đáng yêu…
Nhưng đáng yêu thế này thì có phải hơi quá rồi không?!
Trương Nhất Manh đổ mồ hôi lạnh nhìn Tề Phỉ cứng đờ, nhanh chóng mở miệng: “Haha, Ninh Giản anh thật là, đã bảo không phải là An Nghi mà, chẳng phải vừa rồi tôi gọi cô ấy là Tề Phỉ sao?! Anh cứ gọi cô ấy là Tề Phỉ là được rồi… Haha, anh thật là…”
Tề Phỉ: “…”
Suýt nữa thì Trương Nhất Manh lao ra ngoài đập đầu vào tường, Trương Ninh Hi cười hì hì nói: “Như vậy đi, dù gì thì tôi cũng biết cả rồi, cô Tề này cứ ngồi với tôi vậy, để tôi giải thích với cô ta.”
Trương Nhất Manh nghi ngờ nhìn Trương Ninh Hi.
Cách này nghe không tệ, nhưng người như Trương Ninh Hi thì không thể nào tin được… Trương Ninh Hi không tốt như bề ngoài của anh ta, huống chi, còn là một tên công tử ăn chơi, Tề Phỉ ngồi cùng với anh ta, không biết có xảy ra chuyện gì không…
Tề Phỉ nhìn thoáng qua Trương Ninh Giản, cảm thấy mọi chuyện thật phức tạp, xem chừng Trương Nhất Manh cũng cảm thấy khó xử, cô gật đầu: “Được rồi, tớ ngồi với anh Trương là được.”
Trương Nhất Manh: “… Ừ…”
Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cùng lên đu quay, Tề Phỉ và Trương Ninh Hi ngồi đằng sau, đu quay vừa chuyển động, Trương Ninh Giản đã nhỏ giọng nói: “Con phát hiện, con không hiểu mẹ tí nào.”
Trương Nhất Manh: “Hả?”
“Sao con lại không nhớ được chuyện lúc trước tí nào… Mẹ còn bao nhiêu bạn bè khác nữa, ba đã đi đâu, mấy chuyện này con lại không biết tí gì cả.” Ánh mắt Trương Ninh Giản thoáng ánh lên vẻ mất mát.
Trương Nhất Manh mềm lòng, vội vàng nói: “Không sao đâu, con… con còn nhỏ, không nhớ thì sau này sẽ nhớ thôi…”
… Kỳ lạ, rốt cuộc cô đang nói gì thế này…
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo cô về thực tại…
Cầm điện thoại lên xem, là Tề Phỉ.
Trương Nhất Manh: “…”
Cô nàng này, gọi điện thoại cho cô làm gì vậy…
“Alô?” Trương Nhất Manh bật máy.
Tiếng hét của Tề Phỉ từ bên kia điện thoại truyền đến, cảm giác như đang xuyên qua cửa thủy tinh của đu quay, vọt đến ngay chỗ cô: “Tên Trương Ninh Hi này nói với tớ!! Trương Ninh Giản là cậu và anh ta sinh ra!!! Tớ điên mất!!!”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Hi, tên biến thái này…
Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “Tớ biết ngay mà… Thôi, cậu đừng để ý đến anh ta!”
Tề Phỉ không chịu nổi: “Anh ta làm sao chứ?! Cười cái gì hả?!”
Trương Nhất Manh: “???”
Cô có cười đâu chứ…
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra, Tề Phỉ đang mắng Trương Ninh Hi.
Trương Ninh Giản cúi đầu, ngoan ngoãn để Trương Nhất Manh xoa, làm cô cảm thấy vui vẻ không thôi.
Trương Ninh Giản đột nhiên hỏi: “Ba có từng hôn mẹ chưa?”
Trương Nhất Manh: “Chưa… Con hỏi làm gì?”
Người đó cơ bản là chưa từng tồn tại, hôn gì chứ…
Trương Ninh Giản nói: “Vậ