pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1159 lượt.

ừng thấy những thứ này bao giờ. Con đường này rất rộng, đủ cho hai chiếc xe chạy cùng lúc, chiếc xe cứ không ngừng đi đến, sau đó dừng trước một căn biệt thự có màu xanh, màu vàng rực rỡ, một người phụ nữ chừng 40 tuổi mặc đồng phục đi ra, mở cửa xe cho bọn họ, lễ phép nói: “Đại thiếu gia, Tam thiếu gia.”
Sau đó, ánh mắt của bà ta kinh ngạc nhìn Trương Nhất Manh…nhưng ba giây sau, bà ta lập tức chuyển ánh mắt đi, cũng coi như không thấy Trương Ninh Giản đang nắm chặt áo của Trương Nhất Manh.
Có lẽ là quản gia.
Bà quản gia cười nói với Trương Ninh Giản nói: “Chúc mừng Tam thiếu gia khỏi bệnh.”
Trương Ninh Giản chẳng thèm nhìn bà ta, ánh mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, nói với Trương Nhất Manh: “Mẹ, con muốn ngủ nữa…”
Bà quản gia: “…”
Trương Ninh Trí nói: “Dì Thu, đưa Tam thiếu gia và… cô Trương vào phòng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì đợi sáng mai nói tiếp
Sau đó, anh ta nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, nói: “Chăm sóc nó cho tốt.”
Trương Nhất Manh cứng ngắc nói: “Vâng, Trương… Trương thiếu gia.”
Trương Ninh Trí nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô gọi tôi là Trương Ninh Trí là được rồi.”
Ôi trời…
Trương Nhất Manh kinh ngạc nhìn, Trương Ninh Trí từ khi gặp mặt thì luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa cách, sao bây giờ lại trở thành bình dị gần gũi thế này, còn kêu cô gọi thẳng tên của anh ta?
A, trong phim truyền hình cũng thường chiếu như vậy mà, nam chính lạnh lùng khó gần, sau đó nữ chính đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời nam chính, làm thay đổi nam chính. Giống như Giang Trực Thụ và Viên Tương Cầm hay… Cô không nhớ nữa =.=
Có điều, Trương Ninh Trí này đúng là dễ hòa tan, huống chi lại còn trước một người không có gì đặc biệt như cô…
Sau đó, Trương Ninh Trí thản nhiên nói: “Nếu không, Ninh Giản cũng không biết gọi tôi là gì.”

Ừ nhỉ?
Cô gọi Trương Ninh Trí là “thiếu gia”, mà Trương Ninh Giản là em trai của anh ta, vậy cô cũng nên gọi Trương Ninh Giản là “thiếu gia”, mà anh ta lại gọi cô là mẹ…
Đầu của Trương Nhất Manh như muốn nổ tung, đừng nói là cô, cho dù Trương Ninh Giản có thông minh cách mấy cũng không hiểu nổi…
Trương Ninh Trí đúng là suy nghĩ rất chu đáo.
Có điều… hình như trí tưởng tượng của cô cũng phong phú lắm thì phải…






“Xin lỗi, tôi nên gọi cô như thế nào đây?” Dì Thu đưa bọn họ đi ngang qua từng phòng ngủ, hỏi.
“À, con họ Trương, tên là Trương Nhất Manh, dì cứ gọi con là Trương Nhất Manh được rồi.” Trương Nhất Manh cảm thấy hơi khó xử, đành học theo cách nói của các nữ chính trong phim truyền hình.
“Cô Trương.” Dì Thu cười cười nói.
Trương Nhất Manh: “…”
Thôi, mặc kệ vậy… =.=
Có lẽ bây giờ tâm trạng của cô cũng giống như vậy… = =
Trương Ninh Giản kéo tay Trương Nhất Manh: “Cùng đi đi.”
Trương Nhất Manh: “…”
“Cái gì?”
“Cùng nhau đi ngủ đi.” Trương Ninh Giản ngáp một cái, có lẽ là mệt lắm rồi, nhưng quyết không chịu cho Trương Nhất Manh đi, vẫn kéo tay của cô không buông.
Trương Nhất Manh cầu cứu nhìn dì Thu, dì Thu chỉ thản nhiên nói: “Cô Trương, đã làm phiền cô, xin phép.”
Sau đó thì bình thản quay mặt bỏ đi, để lại Trương Nhất Manh trợn mắt há hốc mồm mà vẫn phải đối phó với Trương Ninh Giản.
Trương Nhất Manh thật sự rất muốn khóc, cô nói: “Chuyện đó… Ninh Giản à…”
Trương Ninh Giản dường như rất vui, ánh mắt chứa nụ cười nhìn cô: “Mẹ, đây là lần đầu tiên mẹ gọi tên con…”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Nhất Manh nói: “Tôi… tôi không thể ngủ với anh được.”
Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô, nói: “Tại sao?”
Trương Nhất Manh: “…”
Cô cũng đâu thể nói với anh ta “nam nữ thụ thụ bất tương thân” được?! Chưa nói đến chuyện anh ta hiểu hay không, cho dù anh ta hiểu, chắc chắn cũng sẽ chêm thêm một câu “Nhưng mà mẹ là mẹ con mà”…
Hu hu, thật là khó làm.
Trương Nhất Manh vẫn còn suy nghĩ, Trương Ninh Giản đã nằm xuống giường, Trương Nhất Manh đã bị kéo xuống, nằm bên cạnh Trương Ninh Giản.
Hai người bọn họ, mắt chạm mắt, Trương Ninh Giản nhìn cô, trong ánh mắt dường như mang theo cả nụ cười tinh khiết, giống như hai ánh sao lấp lánh, anh lấy đầu dụi dụi vào đầu của Trương Nhất Manh, sau đó…
Trương Nhất Manh hét rầm lên: “Anh đang làm gì đó?!”
Trương Ninh Giản dám… dám dụi đầu vào ngực của cô?!
Thật sự là vào ngực đó!
Trương Ninh Giản vô tội ngẩng đầu: “Ở đây mềm hơn…”
Trương Nhất Manh: “…”
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với cô thế này?!
Trương Ninh Giản lại nói tiếp: “Tuy là cũng cảm giác được có xương…”
Trương Nhất Manh: “… Cút! Gối mềm hơn nhiều! Nằm lên gối mà ngủ! Đừng ép tôi đá anh xuống giường đó!”
Trương Ninh Giản đành phải mím môi, thút thít dựa đầu lên gối mà ngủ, Trương Nhất Manh vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tay của Trương Ninh Giản lại đi tới, lần này là kéo Trương Nhất Manh, ôm chặt cô như cái gối ôm.
Trương Nhất Manh: “… Anh đang làm cái gì thế hả? Yên phận mà ngủ không được sao?”
Trương Ninh Giản xem chừng rất mệt, anh nói mà như không thể nghe được: “Mẹ không thích con… Con phải ôm