Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
br>“Nhưng mà…” Tề Phỉ nói, “Sợ là cậu không chỉ cần con mà thôi…”
Trương Nhất Manh lườm cô một cái: “… Cậu đang nói gì đó hả? Không đầu không đuôi ai mà hiểu! Anh ta không phải là con tớ thì là gì?!”
Tề Phỉ nói: “Chuyện giữa các cậu dĩ nhiên tớ không biết. Nhưng tớ cảm thấy, nếu chỉ đơn giản là thiếu “đứa con” thì không sao, nhưng nếu hơn cả thế thì tuyệt đối không tốt.”
Trương Nhất Manh suy nghĩ rồi phiền não lắc lắc đầu: “Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, cũng chẳng còn nghĩa lý gì cả. Haiz, cậu nói với cha cậu giúp tớ, tớ muốn tiếp tục làm… công việc y tá của tớ.”
Tề Phỉ gật đầu: “Được rồi, không thành vấn đề! Tớ sẽ luôn luôn là hậu thuẫn kiên cố nhất của cậu.”
Trương Nhất Manh chép miệng, nói: “Cám ơn chị Phỉ!”
Tề Phỉ cười, gõ vào trán cô: “Được rồi, đi xuống đi, không có gì thì đừng đứng ở đây hóng gió, lạnh lắm.”
Trương Nhất Manh lẩm bẩm đi theo xuống, thừa dịp Tề Phỉ không chú ý, cô nhanh chóng lau đi giọt nước nho nhỏ ở hàng lông mi.
Trương Nhất Manh theo Tề Phỉ đi xuống, thấy Tề Phỉ gọi điện thoại cho cha mới chợt nhớ ra một chuyện, cô lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ nhưng dừng lại ở một dãy số, mãi mà không dám nhấn xuống.
Tề Phỉ nói chuyện điện thoại xong, đi tới nói: “Ba tớ đồng ý rồi, lúc nào cậu đi làm cũng được… Đang coi cái gì đó?”
Tề Phỉ nhìn thoáng qua cái tên bên trên dãy số, là Trương Ninh Hi.
“Sao cậu lại nhìn tên anh ta mà ngẩn ra vậy…” Tề Phỉ không hiểu.
“Ba anh em nhà họ Trương, giờ tớ chỉ có thể liên lạc với Trương Ninh Hi thôi.” Trương Nhất Manh rầu rĩ không vui nói: “Tớ để quên đôi giày ở nhà họ Trương, phòng thuê cũng bị bọn họ trả lại rồi, giờ tớ không biết nên ngủ ở đâu hết.”
Trương Nhất Manh biết Trương Ninh Hi cảm thấy rất lúng túng, bởi vì quan hệ của anh với Trương Nhất Manh không tệ, cũng là người đa cảm nhất trong ba anh em, Trương Nhất Manh bất chợt nghĩ lại những lời mà anh nói khi mới gặp cô, cảm thấy cuộc đời thay đổi quá nhanh: “Không sao đâu, chuyển ra ngoài sớm một chút thì tốt hơn, ít ra cũng không làm cho Trương Ninh Giản khó xử.”
Trương Ninh Hi ấp úng nói: “Cô đừng để ý đến lời nó nói, thật ra tính cách của Ninh Giản là vậy, cái gì cũng cười cho được, làm cho người ta ghét biết bao nhiêu. Cũng chỉ có tôi và anh hai mới chịu được nói”
Trương Nhất Manh chợt nhớ đến những lời của An Đường Đường khi nói về Trương Ninh Giản, khi đó cô không tài nào hiểu được ý của An Đường Đường, nhưng giờ thì hoàn toàn rõ rồi.
Thật là đáng buồn.
Trương Nhất Manh nói: “Không sao đâu, dù gì thì đó cũng chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, giờ thì kết thúc rồi, cũng bình thường thôi.”
Trương Ninh Hi không khỏi lo lắng nói: “Cô chắc chắn cô không có sao chứ? Hồi nãy ở phòng bệnh, tôi cảm thấy Ninh Giản nó xúc phạm cô rất nặng.”
Trương Nhất Manh cười: “Cái đó thì đúng, nhưng mà không liên quan đến chuyện này đâu.”
“Ừm được rồi, cứ tuỳ cô quyết định vậy… Cô vẫn còn ở bệnh viện à? Tiểu Lý đang ở ngoài chờ cô đó, cô ngồi lên xe đến nhà họ Trương dọn đồ đạc, sau đó nhờ họ mang đồ đến nơi ở mới giúp cô đi. Mà cô có tìm được chỗ ở mới chưa? Hay là để tôi…”
Trương Nhất Manh cắt ngang lời Trương Ninh Hi: “Tôi tìm được rồi, tôi ở chung với Tề Phỉ.”
Haiz, Trương Ninh Hi đúng là người tốt mà.
“Ở chung với Tề Phỉ?” Trương Ninh Hi nói, “Ừm… Cô phải chú ý, đừng để bị cô ấy đầu độc đấy…”
Tề Phỉ cười lạnh: “Tôi đang ở ngay bên cạnh đây.”
Trương Ninh Hi: “… Tôi đùa thôi...”
Trương Nhất Manh: “…”
Hai kẻ dở hơi này đúng là có năng khiếu xua đi nỗi buồn giúp người khác, Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “Được rồi, tôi sẽ đi với Tề Phỉ.”
Trương Nhất Manh đi ra cửa với Tề Phỉ, đúng là chiếc xe ban đầu đưa bọn họ đến vẫn ở đó, hai người lên xe, chiếc xe hướng về phía nhà họ Trương mà đi, dọc đường cả hai không ai mở miệng cả, đến khi về tới nhà họ Trương thì chẳng có lấy một người, mở cửa vẫn là dì Thu
Dĩ nhiên bà đã biết hết tất cả, nhưng nét mặt vẫn lạnh lùng như vậy. Trương Nhất Manh rất hâm mộ dì Thu, không chừng núi Thái Sơn sụp đổ, bà cũng sẽ bình tĩnh như thế thôi…
Bà gật đầu nhìn Trương Nhất Manh: “Cô Trương, cậu ba đã dặn dò tôi, kêu tôi dọn dẹp hành lí giúp cô.”
Nói xong, bà cũng quay sang gật đầu với Tề Phỉ.
Dưới sự giúp đỡ của dì Thu, hai túi đồ lớn nhanh chóng được dọn dẹp xong, nói vậy thôi chứ cũng không nhiều đồ lắm, mấy cái khăn lông, bàn chải đánh răng gì gì đó… Cô không có lấy đi, dù gì thì bọn họ cũng có thể bỏ ngay mà.
Dì Thu nhờ một người nam mang hành lí xuống nhà giúp cô, Trương Nhất Manh nhìn thoáng qua nhà họ Trương lần cuối, thở dài một hơi rồi đi xuống.
Kết quả, lúc cô đi ra thì đụng phải một chiếc xe hơi màu đen, người bên trong bước ra làm Trương Nhất Manh có phần kinh ngạc – là Trương Ninh Giản.
Trương Ninh Giản đã thay bộ đồ vest, nhìn chững chạc vô cùng, anh cũng nhìn thấy Trương Nhất Manh qua cửa xe, cúi người xuống khiêm tốn cười với cô: “Cô Trương về thu dọn hành lý sao?”
Trương Nhất Manh không ngờ Trư