Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.

ơng Ninh Giản sẽ chủ động bắt chuyện với mình, có hơi ngạc nhiên rồi gật đầu: “Ừm, chuyển đi sớm một chút thì tốt hơn.”
Cứ tưởng là Trương Ninh Giản sẽ khách sáo nói “Thật ra không cần vội vậy đâu” – Dù gì Trương Ninh Hi cũng đã nói rồi cơ mà!
Song Trương Ninh Giản chỉ gật đầu, dặn cô đi đường cẩn thận rồi bước vào nhà.
Chỉ dặn đi đường cẩn thận thôi, nhưng cô có cảm giác rằng, sau khi bước qua khỏi cánh cửa này, hai người bọn họ sẽ chẳng còn liên quan đến nhau nữa.
Thực tế thì cô cũng chẳng muốn gặp lại anh chút nào.
Trương Nhất Manh thậm chí còn chưa kịp nói lời “Cám ơn” thì Trương Ninh Giản đã đi vào bên trong nhà.
Không biết sao chỉ có mình anh về, chắc hẳn là lấy thứ gì đó, Trương Nhất Manh nhìn bóng lưng xa lạ của Trương Ninh Giản, thở dài rồi dặn dò tài xế địa chỉ nhà của Tề Phỉ, Tề Phỉ đứng bên cạnh cảm thán nói: “Haiz, Trương Ninh Giản này… Ai mà tưởng tượng được, lần đầu tiên gặp anh ta còn gọi tớ là ‘dì’ chứ…”
Tài xế: “…”
Trương Nhất Manh dở khóc dở cười: “Cậu vẫn còn nhớ chuyện đó à.”
Tề Phỉ nói: “Lần đầu tiên được một người cao hơn mình gần cả tấc gọi là dì, dĩ nhiên là phải nhớ rồi… Tớ nhớ có lần tớ đến nhà trẻ đón cháu của tớ, đám tiểu quỷ ở đó cứ gọi dì ơi, dì à, suýt nữa là tớ đã đánh chết bọn nó rồi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ nói chuyện này còn tỏ ra vinh dự lắm nữa chứ…
Trương Nhất Manh nói: “Ừm… Nhưng mà cũng đã lâu lắm rồi… Thời gian trôi qua nhanh thật đấy…”
Tề Phỉ nhìn gương mặt thất thần của Trương Nhất Manh, phát hiện mình đã nói những lời không nên nói, cô lúng túng: “Thôi, đừng nghĩ tới nữa.”
“Ừ, không nghĩ đến.” Trương Nhất Manh phất phất tay áo.
Tề Phỉ tức giận nói: “Tất cả đều tại Trương Ninh Giản cả.”
“Sao nói vậy được ” Trương Nhất Manh nhìn Tề Phỉ, nói, “Tớ đã nói rồi, anh ta chẳng nợ tớ cái gì cả. Mọi việc vốn rất là đơn giản, nhưng sao càng lúc càng thấy anh ta giống như phụ lòng tớ vậy? Trương Ninh Giản cũng vô tội mà!”
Tề Phỉ: “…Tuỳ cậu, chẳng liên quan gì tới tớ cả.”
Trương Nhất Manh: “…”
Hai người cùng trở về nhà của Tề Phỉ, tài xế cố ý xuống xe, muốn mang hành lý lên giúp Trương Nhất Manh, nhưng Tề Phỉ rất ga lăng, cầm lên nói: “Không cần đâu! Trở về nhà họ Trương đi!”
Tài xế: “…”
Trương Nhất Manh đanh mặt bước vào nhà cùng với Tề Phỉ, vừa mới đi vào, Tề Phỉ liền thở phào nhẹ nhõm đặt hành lý của cô xuống, Trương Nhất Manh dở khóc dở cười: “Cậu tức với tài xế cái gì chớ! Thôi, để tớ xách cho!”
Tề Phỉ “Hừ” một tiếng, nói: “Không nên để cho đám người đó xem nhẹ bọn mình chứ.”
Dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc xong xuôi, Trương Nhất Manh mới bắt đầu đi mua sắm những vật dụng cần thiết cho mình, quét dọn phòng, đợi đến khi mọi việc hoàn tất thì trời đã sẩm tối, Trương Nhất Manh mệt chết được, vì ngày hôm sau vẫn phải đi làm nên cô chúc Tề Phỉ ngủ ngon rồi đi ngủ trước.
Tề Phỉ không yên lòng, vỗ vỗ vai cô: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, ngày mai là một ngày mới!”
“Ừ.”
Trước khi ngủ, Trương Nhất Manh nghĩ: Đúng vậy, ngày mai là một ngày mới mà.”
Ngày mai tỉnh lại, sẽ không có nghịch tử thích cọ vào người cô, không có Trương Ninh Hi cười hì hì chào buổi sáng, không còn thấy Trương Ninh Trí làm mặt lạnh xem báo nữa.
Thật ra cũng đâu tệ lắm đâu – Hồi trước không có những việc đó, cô vẫn sống tốt, vẫn vui vẻ mà, sẽ không tệ lắm đâu…






Trương Ninh Hi kinh ngạc nhìn khung chat trên màn hình, Tề Phỉ vẫn tiếp tục gửi tin nhắn.
【 Rồng bay phượng múa 】 gửi tin nhắn cho bạn: Anh đúng là ngốc thật đấy, cách nói chuyện còn chẳng khác mấy tên nhà giàu mới nổi là bao, tôi vốn đã nghi ngờ rồi, điều tra tài khoản của anh thì phát hiện tài khoản này đã được mua, mới được sửa lại tên nữa – Hỏi một người đang chơi bình thường sao lại đổi tên cơ chứ? Tên còn có chữ “Hi” nữa, chỉ có thể là anh. Hơn nữa từ sau khi em của anh nhớ lại mọi chuyện thì đã một thời gian dài anh không online, chứng cứ quá rõ ràng rồi, chỉ có Trương Nhất Manh ngu ngốc mới không nghĩ ra thôi.
Bạn trả lời 【 Rồng bay phượng múa 】: Woa~ thì ra em hiểu rõ anh vậy đấy *ngại ngùng*
Gân xanh của Tề Phỉ bắt đầu nổi lên.
Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】: Cút ngay.
Cô đang định gõ “Anh có tin tôi đăng ảnh anh lên trang chủ trả thù anh hay không”, bên kia lại gửi cho cô một icon “mặt xấu hổ” trước, nói: “Có điều, anh rất thích cá tính của em.”
Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】: Trận Lạc Dương này tôi đầu hàng.
【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 lén lút đối với ngươi nói: …
Trương Nhất Manh nằm nghỉ một lát rồi thấy tâm trạng đã ổn định lại, bò dậy mở máy vi tính online tiếp, phát hiện nhóm ba người giờ chỉ còn lại mình cô, Tề Phỉ và Ước gì làm học sinh tiểu học rút khỏi nhóm nên nhóm chat cũng bị bỏ mất.
Trương Nhất Manh: “???”
Cô mở thanh thông báo trạng thái bạn bè, phát hiện Tề Phỉ và Ước gì được làm học sinh tiểu học đều đang ở Lạc Dương.
OMG, hai người họ đang đi PK sao…
Chẳng lẽ lúc cô đi nghỉ ngơi đã xảy ra chuyện g


XtGem Forum catalog