Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Tác giả: Sheryl Nome

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 134862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/862 lượt.

còn có hôm nay, lúc gặp lại cái bài post cũ kia xuất hiện, trong đầu đột nhiên hiện lên ý tưởng, đó là: Cái tên ngu ngốc luôn quan tâm đến nhất cử nhất động của mình, hẳn là cũng sẽ xem rồi đi.
Nếu người nọ thấy được, nói không chừng lại bắt đầu miên man suy nghĩ.
Tuy rằng tâm sự đều không thể giấu được mà viết hết trên mặt, nhưng thủy chung vẫn là người có bao nhiêu ủy khuất khổ sở cũng sẽ giấu vào trong lòng.
Nghĩ như vậy liền không thể không chế được mà tim nhói đau một cái.
Nhịn không được tự giễu, nói rằng lấy một tháng thời gian suy nghĩ thận trọng rõ ràng, rốt cuộc là có ý nghĩa gì chứ. Bởi vì quá nhiều băn khoăn mà tự áp đặt cho mình cái gọi là không thể lỗ mãng, thật ra là so với người khác thiếu dũng cảm đến mức nào?
Nói trắng ra là, có liên quan đến cái loại chuyện như ái tình này, bản thân kỳ thật rõ ràng từ đầu đến đuôi đều là người mới toanh không chút kinh nghiệm.
Bất quá năng lực học tập rất cao, vị đại thần nào đó hiển nhiên so với người khác nhanh hơn liền lĩnh ngộ, miên man suy nghĩ không bằng nhanh tay hành động, cũng đem điều này mà quán triệt một cách vô cùng nhuần nhuyễn.






Người Ta Nói, Cái Này Gọi Là Lần Thứ Hai Gặp Mặt Thật Kê Huyết
Liên tiếp vài ngày thi cử làm cho tiểu Tô Nhiên vốn dĩ còn có chút trì độn lại càng trợn mắt há hốc mồm nửa ngày đối với tin nhắn trong điện thoại di động đến từ một vị đại thần nào nó.
[Cậu ở trường sao? Có tiện không, gặp mặt chút đi.'>
Này, này, rốt cục là tình huống gì a.
Đại thần đến C thị?? Không có khả năng, anh ấy không phải ở B thị sao, B thị cách nơi này rất xa nha.
“Tôi mới ra khỏi nhà ga C thị.” Tô Nhiên nghe thấy người bên kia điện thoại nhẹ nhàng nở nụ cười một chút, sau đó nói tiếp, “Còn nữa, tôi còn không có mơ hồ đến mức ngay cả tin nhắn quan trọng như vậy lại đi gửi sai.”
“... ” Bị chọc quê rồi. Đứa nhỏ cái mặt hơi hơi nóng lên yên lặng thầm nghĩ.
“Cậu ở trường học sao?”
“Ừm. Mới vừa hoàn thành kỳ thi, ở ký túc xá thu dọn đồ đạc.”
“Tiện không, gặp mặt chút đi. Tôi đến tìm cậu.”
“Học trưởng muốn tới trường học của chúng tôi?!”
“Ừm, muốn đến gặp cậu. Tiện không?”
“Tiện chứ tiện chứ... Bất quá cái kia, học trưởng, từ nhà ga đến trường học của chúng tôi rất xa, trường của chúng tôi vị trí có chút khó tìm. Không bằng, không bằng tôiđi đón anh.” Bạn học Tô ngượng ngùng đến mặt cũng sắp đỏ muốn xuất huyết.
“Tôi đã lên xe taxi.” Tô Nhiên nghe thấy Trì Quy cười cười nói một câu, sau đó cùng lái xe nói, “Bác tài, phiền đến đại học T, cám ơn.”
“Không sao, cậu ở trường học chờ tôi là được rồi. Sắp đến ta sẽ nhắn tin cho cậu. Buổi chiều có rảnh không? Nếu rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Được. Tôiđi ra cổng trường đón anh. Học trưởng, anh trước nửa tiếng liền nhắn tin cho tôi biết nhé.”
“... Được. Tiểu Nhiên”
“Sao?”
“Đừng khẩn trương.” Sau khi cười khẽ một tiếng, người bên kia điện thoại nói.
“... ”
Vốn đã bị kích thích đến có chút mơ hồ, hiện tại bị người ta nói như thế mới phát hiện... Quả thật rất khẩn trương!!
(Tác giả xen vào: Đại thần anh tuyệt đối là cố ý!! 凸!!)
“Bác tài cho tôi xuống chỗ này đi. Tiền gởi bác, cám ơn.”
Bước xuống xe, khuôn viên trường đại học T đã hiện ra trước mắt. Mặc dù là một trường đại học nổi danh cả nước, nhưng do có quá nhiều khu đã lâu năm, vị trí cũng không quá thuận tiện, cho nên nhìn qua quả thật so với đại học D khí thế có vẻ kém hơn một chút.
Trì Quy chậm rãi đi dọc theo con đường, một bên lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho đứa nhỏ bảo mình trước khi đến nửa tiếng thì báo.
[Tiểu Nhiên, tôi đến rồi. Chúng ta gặp ở cổng trường.'>
Ước chừng qua vài phút, bản thân cũng chỉ vừa mới đi tới cổng trường, liền thấy một thân ảnh quen thuộc từ một nơi không xa lắm đang chạy đến.
Nhìn như thế, liền nhịn không được mà ngay cả khóe mắt đuôi mày điều hiện lên ý cười mà bản thân cũng không hay biết.
Thời điểm hình dáng tiểu Tô Nhiên càng ngày càng rõ ràng, một vị đại thần nào đó trong đầu đột nhiên hiện lên một cái ý niệm, rất bất ngờ, cũng không có nguyên do.
Hóa là là cậu ấy a.
Người kia.
Chính là cậu ấy đi.
Ừ.
Chính là cậu ấy.
“Tiểu Nhiên! Ở đây.” Đem hình ảnh đứa nhỏ dừng bước lại vỗ vỗ ngực thở hổn hển mấy hơi rồi bắt đầu nhìn dáo dát xung quanh thu hết vào đáy m