80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Tác giả: Sheryl Nome

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 134870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/870 lượt.

n khóc, đại thần thựC vừa lòng.
Cơm nước xong cũng đã năm giờ rưỡi, hai người đi dọc theo con đường sắc trời cũng đã tối, những cửa hàng hai bên đường cũng dần dần sáng đèn.
“HọC trưởng, anh còn có thời gian rảnh không? Có muốn đến trường học của chúng tôi nhìn một chút hay không. Nếu anh Có việc bận thì thôi, không sao, hắc hắc, kỳ thật nó cũng bình thường thôi.”
Người này sao có thể thiếu tự tin cùng rụt rè đến như vậy chứ, thật sự là rất khó làm cho người ta không đau lòng a.
Như là đang trấn an, còn thật sự vô cùng ôn nhu, “Yên tâm, tôi còn đủ thời gian để có thể hảo hảo tham quan trường học của Tiên Nhiên. Bất quá hôm nay - Tiểu Nhiên cậu đang vội trở về sao? Nếu không vội, tôi có thể nhờ bạn học Tô Nhiên đi theo giúp tôi tìm một nhà trọ nào đó lo liệu thủ tục đăng ký, thuận tiện ngồi nghỉ ngơi một chút.”
“... ”
“Sao?” Tuy rằng vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mà Trì Quy có thể cảm giác được trái tim của mình tựa hồ bị người nào đó lây bệnh mà đập nhanh hơn vài nhịp.
Một lát sau, Trì Quy thấy đối phương nhẹ nhàng gật gật đầu, âm thanh có chút không quá rõ ràng, “Cái kia, tôi gọi điện cho bạn cùng phòng trước đã.”
Trì Quy thuê phòng chính là phòng đơn tiêu chuẩn, lọt vào tầm mắt là một chiếC giường lớn thực thoải mái, TV, bàn học, điều hòa đầy đủ mọi thứ, không xa hoa nhưng ấm áp lịch sự lại tao nhã.
“Tiển Nhiên cậu ngồi trước đi. Tôi sắp xếp chút đồ, rất nhanh là xong ngay.”
“Vâng, anh bận cứ làm đi, tôi không sao.”
Trì Quy mang vài bộ quần áo bỏ vào tủ, áo khoác cởi ra cũng thuận tiện treo lên giá áo, lại đơn giản sắp xếp lại mấy thứ dùng đánh răng rửa mặt. Tắm xong, thời điểm từ trong buồng vệ sinh đi ra liền thấy Tô Nhiên vẫn bảo trì tư thế ngoan ngoãn ngồi ở một góC giường, đầu cúi thấp nên không nhìn thấy biểu tình trên mặt, nhưng theo động tác ở trên tay, có thể đoán được phỏng chừng là đang gửi tin nhắn.
“Buổi tối có việc sao?”
Đột nhiên nghe thấy âm thanh đại thần vang lên, Tô Nhiên vội vàng ngẩng đầu, ý thức được anh đang hỏi cái gì mặt đột nhiên có chút ửng hồng, theo bản năng nắm chặt di động, “Không có việc gì không có việc gì, bạn cùng phòng tùy tiện gửi tin nhắn thôi.”
“Là cái người vừa mới gọi điện thoại khi nãy?”
“Vâng. Là cậu ấy.”
“Ký túc xá của các cậu có tổng cộng mấy người?” Trì Quy ngồi xuống một cái ghế rất gần giường, thực tự nhiên hỏi han.
“Bây giờ có hai người. A, kỳ thật phải là bốn người, nhưng có một người bị đuổi họC, còn một người ra nước ngoài du học, cho nên hiện chỉ Còn tôi cùng Trình Ngạn Thần ở lại.”
“Người kia thế nào?”
“A?” Có chút ngốC lăng mà ngẩng đầu lên nhìn.
“Tôi là nói bạn cùng phòng.”
“A. Cậu ấy tốt lắm. Tuy rằng miệng lưỡi có đôi khi độC địa một chút, nhưng con người kỳ thật tốt lắm. Hắc hắc.” Tiểu ngốC cười cười, thành thực trả lời.
Đại thần như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn người nào đó một cái, mới vừa muốn nói gì, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Xác thựC mà nói, chính là di động Của Tô Nhiên vang lên, tiếng chuông rất êm tai, ừm, là một Ca khúc đại thần từng hát, 《 Phong cảnh đi ngang qua 》.
Tô Nhiên thấy trên màn hình hiển thị tên người gọi liền có một loại cảm giác có tật giật mình cùng bị người bắt được nhược điểm.
“Alo, nhóm trưởng.”
“Đổ mồ hôi. Lại đánh cho tôi quay về nguyên hình. Thực thương tâm.”
“... A Cửu.” Nói xong lại thoáng nhìn bộ dáng Trì Quy cúi đầu mỉm cười, nháy mắt quẫn bách đến mức thật muốn Cào tường.
“Tốt! Ha ha. Ngốc manh cho chị gái sờ một cái. Thật vui khi được nghe giọng của cậu thật là một liều thuốc chữa bệnh hữu hiệu a ha ha!”
“... ”
“Khụ khụ, cái kia, Ngày nắng bảo bối, cậu hiện tại, ách, ở trường học sao?”
“... Không. Tôi ở bên ngoài. Có chút việc cho nên.”
Chưa nói xong đã nghe đối phương kích động kêu lên một tiếng, Tô Nhiên bị dọa đến còn chưa biết phản ứng thế nào, vốn dĩ đại thần vẫn ngồi ở trên ghế cười mà không nói gì đã bước tới, từ trên tay mình lấy điện thoại đưa lên nghe.
“Alo, không cần nói bóng nói gió, là tôi.”
“Gào khóc a tuy rằng đã muốn đoán được nhưng mà... Lòng tôi bấn a, nó rung rẩy như sàng cám, nó hỗn độn như tóc rối, nó.”
“Cô cũng sắp như thế rồi.” Trì Quy thở dài hết cách.
“Đệt, ai bảo ông cả buổi chiều đi ăn cơm cũng không có một chút tin tức! Bà đây còn không phải lo lắng Cho sự an toàn của Ngày nắng bảo bối nhà chúng ta hay sao, ngơ ngác n