Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Ai Nói Cv Không Thể Cưa

Tác giả: Sheryl Nome

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 134863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/863 lượt.

hư vậy ngốc nghếch như vậy, nếu bị người nào đó dụng tâm kín đáo rắp tâm bất lương khi dễ thì làm sao bây giờ.”
“Cô là đang nói mình sao? Ừ, Coi như cũng tự biết mình.”
“Bà nói ai trong lòng tự biết, nói thừa.”
“Cô nếu không có chuyện khác, tôi cúp đây.”
“Đừng!! Đệt, Tiểu Trì ông còn dám làm thật sao!! Ông dám sao!! Thay ông ngàn dặm se mối nhân duyên quanh co trắc trở là ai, chính là kẻ bất tài Cửu cô nương tôi được không!! Nếu tôi không có ánh mắt thông tuệ hơn người ông có thể nào được bảo bối nhà chúng tôi.”
“Kính nhờ cô có thể khắc chế một chút không, người ở ngay bên cạnh tôi.”
“Tại sao? Cũng không bải cái gì bí mật - Ê ông đừng nói cho tôi biết ông còn chưa có cái gì kia với cậu ta a!”
“... ”
“Tôi nói ông sao có thể yếu như thế! Đây đã là mấy giờ rôi a ông bạn!! Ông nha nếu không được liền để tôi tự tới a! Tôi đều nhiệt huyết sôi trào rồi được chứ thân ái!!”
“Này, cô ăn nói chú ý một chút đi.”
“Mau mau đưa điện thoại trả lại cho Ngày nắng nhà tôi! Tôi nói với cậu ấy! Thật đó!”
“Ừ, được, tôi cúp đây.”
“Đệt, ê ê, ông đừng - tút tút tút tút... ”
Người nào đó còn chưa kịp nói xong câu cuối cùng, trong điện thoại đã vang lên âm thanh kết thúc cuộc gọi vô cùng quen thuộc.






Người Ta Nói, Đây Gọi Là Hai Bên Yêu Say Đắm
Một vị đại thần bình tĩnh mà cúp điện thoại, sau đó quay đầu lại cười cười đưa điện thoại di động trả lại cho người nào đó vẫn còn có chút hoảng hốt.
Phục hồi lại tinh thần, tiểu Tô Nhiên đối với di động đỏ mặt, khóc không ra nước mắt a.
“Làm sao vậy, biểu tình kỳ quái như thế.” Nhìn tiểu Tô Nhiên vẻ mặt như tôm càng vo thành một nắm, đại thần đứng ở trước mặt cậu cúi đầu nhìn hỏi.
“... ”
“Cái kia, cậu có muốn biết chuyện rất quan trọng kia rốt cục là cái gì hay không?”
“... ”
Cho dù không cần nâng mặt lên, Tô Nhiên cũng biết khoảng cách của mình với đại thần đã muốn gần đến không thể tin được, âm thanh của Trì Quy, hơi thở của Trì Quy, mỗi một thứ đều cơ hồ làm cho đại não của Tô Nhiên có cảm giác sắp hít thở không thông. Thật lo lắng khẩn trương cho nên miệng vô thức mà mím lại, trong lòng bàn tay đã muốn đổ đầy mồ hôi.
Trong đầu nháy mắt lóe lên một ý niệm, nhưng sau đó lại bị chính mình nhanh chóng phủ quyết. Ngu ngốc a, cái kia căn bản không có khả năng. Đại não loạn thành một đoàn cuối cùng cũng hoàn toàn biến thành trống rỗng.
Khi tay Trì Quy nhẹ nhàng chạm vào tóc của người trước mặt, Tô Nhiên cả người đã muốn cứng ngắc đến độ muốn động cũng không thể động.
Mà âm thanh của đại thần, một câu lại một câu, ở trong căn phòng yên tĩnh có vẻ vô cùng rõ ràng.
“Lời anh nói buổi chiều, không phải là đùa giỡn.”
“Nhớ em, cho nên liền ngồi xe tới đây.”
“Từ đầu đến cuối, cũng chỉ vì một điều này mà thôi.”
...
“Tiểu Nhiên, em, hiểu ý anh chứ?”
Tựa hồ qua thật lâu, đến lúc Trì Quy nghĩ rằng đối phương căn bản không có nghe mình nói gì cho nên định tiếp tục, rốt cục lại nghe thấy người nãy giờ một tiếng cũng không nói nhẹ giọng mở miệng. Cúi đầu thật sự rất thấp cho nên âm thanh nghe có chút nặng nề, có chút mơ hồ.
“Học trưởng... Anh có phải hay không đã biết. Ừ, hẳn là biết đi, anh cùng nhóm trưởng quan hệ tốt như vậy, cô ấy có lẽ đã nói cho anh biết.” Sớm nên nghĩ tới, là chính mình quá trì độn mà thôi.
“... Là thật.” Thích, là thật.
“Hắc hắc, thực không chút hợp lý nhỉ. Lúc ấy, ngay cả anh là bộ dạng như thế nào cũng không biết liền... ”
“Sau lại gặp được, đã cảm thấy học trưởng người thật ôn nhu thật tốt lắm. So với trong tưởng tượng của tôi còn tốt hơn.”
“Chính là.” Tô Nhiên rốt cục nâng lên ánh mắt, trước mắt đã muốn một mảnh sương mù.
“Cái loại đùa giỡn này, vẫn là nói không buồn cười chút nào a. Muốn gặp tôi linh tinh gì đó.”
“Có vẻ như... ” nhẹ nhàng nở nụ cười, “Giống như cảm thấy tôi thực đáng thương. Bởi vì biết tôi... mới nói như vậy đi.”
Kỳ thật cũng không khó đoán, dù sao đây cũng là đại thần Trì Quy luôn ôn nhu chiếu cố người khác.
Dù sao, đây cũng là người học trưởng mà mình thích, Quý Hàng.
Dùng sức khó khăn lau mắt một chút, nặn ra một cái tươi cười vô cùng khó coi đối với người nãy giờ vẫn im lặng không nói gì, “Quả nhiên vẫn là rất khẩn trương, bất quá cuối cùng nói ra rồi. Hắc hắc, cái kia, tôi còn phải về trường học.”
Âm cuối cùng vì bị đại thần đô